Câu truyện số 134
NGƯỜI CHIẾN SĨ LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO
NGƯỜI CHIẾN SĨ LẤY THÂN MÌNH CHÈN PHÁO
Cuối năm 1953, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn chuẩn bị. Để đưa những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi cao, vực sâu vào trận địa, bộ đội ta phải dùng sức người kéo pháo trên những con đường nhỏ hẹp, trơn trượt. Mỗi mét đường đều thấm đẫm mồ hôi và cả máu của những người lính.
Trong số những chiến sĩ tham gia kéo pháo khi ấy có Tô Vĩnh Diện, người con quê xã Nông Trường, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa. Ông nhập ngũ năm 1949 và được biên chế vào Đại đoàn Công pháo 351. Đồng đội nhớ đến ông là một người ít nói, chịu khó và luôn xung phong nhận những công việc nặng nhọc.
Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, đơn vị của Tô Vĩnh Diện làm nhiệm vụ đưa một khẩu pháo cao xạ vào trận địa. Đường dốc, trời mưa, mặt đất trơn như đổ mỡ. Hàng chục chiến sĩ căng mình giữ dây tời để từng bước hãm tốc độ của khẩu pháo đang từ từ xuống dốc.
Bất ngờ, dây tời bị đứt.
Khẩu pháo nặng nhiều tấn lao xuống theo quán tính. Nếu không chặn lại kịp thời, khẩu pháo sẽ rơi xuống vực sâu, toàn bộ công sức của hàng trăm cán bộ, chiến sĩ trong nhiều ngày đêm sẽ tan thành mây khói, đồng thời có thể gây thương vong cho nhiều người phía dưới.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tô Vĩnh Diện không do dự. Ông lao tới, dùng chính thân mình chèn vào bánh pháo với mong muốn tạo thêm lực cản để đồng đội kịp thời ghìm khẩu pháo lại. Đồng đội phía sau lập tức dồn sức kéo dây, chèn bánh và cuối cùng giữ được khẩu pháo đứng lại.
Khẩu pháo được cứu.
Nhưng Tô Vĩnh Diện đã anh dũng hy sinh ngay dưới bánh pháo khi mới 27 tuổi.
Sự hy sinh của ông khiến cả đơn vị lặng đi. Những người lính từng cùng ông kéo pháo tiếp tục hành quân với quyết tâm cao hơn, bởi họ hiểu rằng phía sau mỗi khẩu pháo vào được trận địa là sự đánh đổi bằng tuổi xuân, thậm chí bằng cả tính mạng của đồng đội.
Những khẩu pháo ấy sau đó đã phát huy hiệu quả to lớn trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Hỏa lực pháo binh và pháo cao xạ của Quân đội nhân dân Việt Nam đã góp phần khống chế sân bay Mường Thanh, bảo vệ bộ đội tiến công và làm thay đổi cục diện chiến trường. Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7 tháng 5 năm 1954 đã trở thành mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc, "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".
Sau chiến thắng, tên tuổi Tô Vĩnh Diện được nhiều thế hệ người Việt Nam biết đến như biểu tượng của tinh thần "quyết tử vì nhiệm vụ". Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhiều trường học, tuyến đường và đơn vị quân đội mang tên ông để tưởng nhớ người chiến sĩ đã lấy thân mình giữ lại khẩu pháo cho chiến dịch lịch sử.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, câu chuyện về Tô Vĩnh Diện vẫn được kể trong các nhà trường, đơn vị quân đội và bảo tàng lịch sử. Đó không chỉ là câu chuyện về một hành động quả cảm trong khoảnh khắc sinh tử, mà còn là biểu tượng của tinh thần sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ, vì đồng đội và vì độc lập của Tổ quốc. Sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ – một chiến thắng mở ra bước ngoặt quan trọng cho lịch sử Việt Nam và phong trào giải phóng dân tộc trên thế giới.



