Khác

Câu truyện số 194

CHIẾC ÁO MƯA BẰNG LÁ CỌ

Quảng Ninh04/08/2026Xã Yên Sơn (Đoàn xã Yên Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC ÁO MƯA BẰNG LÁ CỌ

Mùa mưa năm 1967.

Những cánh rừng phía Tây Trường Sơn chìm trong màu xanh thẫm.

Mưa kéo dài nhiều ngày.

Đường đất nhão thành bùn.

Những con dốc vốn đã hiểm trở lại càng khó đi hơn.

Trên một tuyến đường vận chuyển, có một tổ dân công thường xuyên làm nhiệm vụ đưa hàng qua rừng.

Trong tổ có cô gái tên Thắm.

Cô mới mười chín tuổi.

Ngày rời quê lên đường, hành trang của cô chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc khăn tay mẹ khâu và một chiếc áo mưa làm bằng lá cọ.

Chiếc áo mưa ấy do chính những người trong làng làm cho cô.

Lá cọ được chọn loại già, phơi khô rồi kết lại thành từng lớp.

Không đẹp.

Không nhẹ.

Nhưng rất hữu ích giữa những cơn mưa rừng.

Mỗi lần khoác chiếc áo ấy lên người, Thắm lại nhớ đến quê nhà.

Nhớ hàng cọ trước sân.

Nhớ bàn tay mẹ tỉ mỉ đan từng chiếc lá.

Một đêm, khi tổ đang vận chuyển hàng qua một đoạn đường dốc, trời bất ngờ đổ mưa lớn.

Nước từ trên núi tràn xuống.

Một chiến sĩ trong đoàn bị sốt, người run lên vì lạnh.

Thắm nhìn chiếc áo mưa của mình.

Rồi nhìn người đồng đội.

Cô không do dự cởi áo khoác lên vai anh.

Người chiến sĩ vội nói:

  • Còn cô thì sao?

Thắm cười:

  • Tôi quen rồi.

Anh cần hơn.

Đêm ấy, cô đi trong mưa mà không có áo che.

Bùn đất bám đầy người.

Đôi vai lạnh buốt.

Nhưng khi thấy chuyến hàng được đưa đến nơi an toàn, cô lại thấy nhẹ nhõm.

Sáng hôm sau, mọi người tìm cách làm cho cô một chiếc áo khác.

Người góp lá cọ.

Người góp dây buộc.

Chỉ trong vài ngày, một chiếc áo mưa mới được hoàn thành.

Không ai nói rằng đó là sự trả ơn.

Bởi ở nơi ấy, mọi người đã quen với việc chia sẻ những gì mình có.

Có thể là một bát cơm.

Một ngụm nước.

Một tấm áo.

Hay chỉ là một lời động viên.

Nhiều tháng sau, chiếc áo mưa lá cọ cũ của Thắm đã rách.

Cô không mang nó theo nữa.

Nhưng cô vẫn giữ lại một chiếc lá nhỏ còn nguyên.

Cô ép vào trang sổ tay.

Bên cạnh viết một dòng:

"Có những thứ rất đơn sơ, nhưng đã giúp con người đi qua những ngày gian khó."

Sau ngày đất nước hòa bình, Thắm trở về quê.

Hàng cọ năm xưa vẫn còn.

Những đứa trẻ trong làng không còn phải khoác áo mưa lá cọ để đi xa.

Chúng có áo mưa mới.

Có đường đi tốt hơn.

Có những ngôi trường khang trang hơn.

Nhưng mỗi khi mùa mưa đến, người dân trong làng vẫn kể cho nhau nghe câu chuyện về những chiếc áo mưa làm từ lá cọ.

Bởi trong những năm tháng chiến tranh, đôi khi thứ bảo vệ con người không phải là những vật dụng đắt tiền.

Mà là tình yêu thương được kết lại từ những điều giản dị nhất.

DẤU ẤN LỊCH SỬ

  • Thời gian: Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

  • Không gian: Các tuyến đường rừng, hậu phương phục vụ tiền tuyến.

  • Chủ đề: Sự sẻ chia của nhân dân và tinh thần vượt khó trong chiến tranh.

  • Thông điệp: Những vật dụng bình dị cũng có thể chứa đựng tình cảm lớn lao của quê hương.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn