câu truyện số 211
LÁ CỜ ĐƯỢC MAY TRONG ĐÊM
LÁ CỜ ĐƯỢC MAY TRONG ĐÊM
Mùa xuân năm 1968.
Ở một làng nhỏ ven sông, khi màn đêm vừa buông xuống, căn nhà của bà Tư vẫn còn le lói ánh đèn dầu.
Tấm chăn được buông kín trước cửa.
Mọi người đi qua chỉ nghĩ trong nhà có người đang vá áo.
Ít ai biết rằng, dưới ngọn đèn nhỏ ấy, ba người phụ nữ đang ngồi may những lá cờ Tổ quốc.
Không ai nói chuyện lớn tiếng.
Tiếng kim xuyên qua vải đỏ khe khẽ hòa cùng tiếng côn trùng ngoài vườn.
Cô út cẩn thận cắt từng ngôi sao vàng bằng giấy mẫu.
Bà Tư khâu từng đường chỉ thật thẳng.
Chị Hòa ngồi là lượt những lá cờ vừa hoàn thành.
Mỗi người một việc.
Không ai cần nhắc ai.
Đến nửa đêm, cô út khẽ hỏi:
Mình may nhiều thế này để làm gì hả má?
Bà Tư ngừng tay.
Bà nhìn lá cờ đang dang dở rồi đáp:
Để ngày chiến thắng, ở đâu cũng có cờ mà treo.
Cô út mỉm cười.
Lại cúi xuống khâu tiếp.
Có những hôm, vừa may được vài lá thì còi báo động vang lên.
Mọi người vội tắt đèn.
Giấu vải.
Giấu chỉ.
Rồi xuống hầm trú ẩn.
Bom ngớt.
Họ lại lên nhà.
Thắp lại ngọn đèn.
Tiếp tục công việc còn dang dở.
Một lần, nhà hết chỉ vàng.
Cả làng tìm mãi không còn.
Chị Hòa lặng lẽ tháo những đường chỉ trên chiếc khăn tay cũ của mình.
Từng sợi chỉ được vuốt thẳng.
Cuộn lại.
Rồi tiếp tục khâu ngôi sao.
Không ai muốn để một lá cờ còn thiếu.
Nhiều tháng trôi qua.
Những lá cờ được gấp vuông vức.
Chuyển đi nhiều nơi.
Không ai biết chính xác chúng sẽ được treo ở đâu.
Có lá theo bộ đội vào chiến trường.
Có lá được cất trong hầm bí mật.
Có lá chờ đến ngày cả làng được sống trong hòa bình.
Năm 1975.
Tin chiến thắng truyền về.
Sáng hôm sau, trên con đường làng, những lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong nắng mới.
Cô út năm nào giờ đã là một người mẹ.
Chị đứng trước hiên nhà.
Nhìn lá cờ đang phấp phới.
Rồi quay sang bà Tư.
Má còn nhớ những đêm mình ngồi khâu cờ không?
Bà Tư cười hiền.
Nhớ chứ.
Ngày ấy chỉ mong có ngày hôm nay.
Không ai biết trong số hàng trăm lá cờ đang bay trên khắp đất nước, có bao nhiêu lá được khâu trong căn nhà nhỏ ấy.
Nhưng với ba người phụ nữ, điều đó không còn quan trọng.
Quan trọng là đất nước đã hòa bình.
Và những đường kim năm xưa cuối cùng cũng đã khâu trọn ước mơ của cả một dân tộc.



