Khác

Câu truyện số 213

HAI CHIẾC BI ĐÔ

Quảng Ninh03/08/2026Xã Yên Sơn (Đoàn xã Yên Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HAI CHIẾC BI ĐÔ

Mùa khô năm 1971.

Trên tuyến đường Trường Sơn, nắng rừng như đổ lửa.

Đất đỏ bám kín dép cao su.

Những chiếc ba lô sẫm màu mồ hôi sau nhiều ngày hành quân.

Điều quý nhất đối với người lính lúc ấy không phải là một bữa cơm đầy.

Mà là một ngụm nước.

Trong đại đội vận tải có anh Hòa, người lính trẻ mới vào chiến trường chưa đầy sáu tháng.

Trước ngày lên đường, mẹ anh đưa cho con một chiếc bi đông nhôm đã cũ.

Bà nói:

  • Mang theo đi. Có khi chỉ là cái bi đông thôi, nhưng mẹ thấy như được đi cùng con.

Anh luôn giữ chiếc bi đông ấy bên mình.

Không phải vì nó mới.

Mà vì mỗi lần cầm lên, anh lại nhớ đến mái nhà có giàn mướp xanh trước ngõ.

Một buổi chiều, đơn vị dừng chân bên một con suối nhỏ.

Nước trong veo.

Ai cũng tranh thủ đổ đầy bi đông.

Đúng lúc chuẩn bị xuất phát, một chiến sĩ bị sốt cao.

Đôi môi khô nứt.

Anh nằm thiếp đi vì mất nước.

Y tá lắc đầu.

  • Chặng tới còn xa. Phải giữ nước cho cậu ấy.

Mọi người nhìn nhau.

Ai cũng chỉ còn một bi đông.

Nếu san sẻ, cả tổ sẽ thiếu nước giữa quãng đường.

Không ai nói gì.

Lặng lẽ, từng người bước lên.

Mỗi người rót một ít nước từ chiếc bi đông của mình.

Có người chỉ một ngụm.

Có người hai ngụm.

Riêng anh Hòa rót gần nửa bi đông.

Một đồng đội khẽ nhắc:

  • Cậu còn cả đoạn đường dài đấy.

Anh chỉ cười.

  • Đường dài thì còn đi được.

Khát quá thì tìm nước.

Chứ người mà ngã xuống thì khó đứng dậy.

Đến chiều hôm sau, chính anh Hòa là người khát nhất.

Bi đông chỉ còn vài giọt.

Mỗi lần mở nắp, anh lại lắc nhẹ.

Rồi đóng lại.

Anh tự nhủ sẽ để dành lúc thật cần.

Khi đoàn đến một điểm nghỉ mới, anh ngạc nhiên thấy bên ba lô mình có thêm một chiếc bi đông.

Đầy nước.

Không ghi tên.

Không ai nhận.

Anh nhìn quanh.

Mọi người vẫn đang bận khuân hàng.

Không ai nói một lời.

Buổi tối, trong ánh lửa nhỏ, anh Hòa cầm hai chiếc bi đông.

Một chiếc của mẹ.

Một chiếc của đồng đội.

Anh chợt hiểu.

Ở chiến trường, có những món quà không cần biết người tặng là ai.

Chỉ cần biết rằng, khi mình sẵn sàng chia đi một ngụm nước, sẽ có người âm thầm dành lại cho mình một ngụm khác.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, chiếc bi đông nhôm cũ vẫn được anh Hòa giữ gìn.

Những vết móp méo vẫn còn nguyên.

Chiếc còn lại thì không.

Anh chưa bao giờ biết ai đã đặt nó cạnh ba lô mình ngày ấy.

Nhưng mỗi lần kể cho con cháu nghe về Trường Sơn, anh luôn mang hai chiếc bi đông ra.

Rồi mỉm cười nói:

  • Chiến tranh dạy ông một điều rất giản dị.

  • Muốn đi được đường dài, con người phải biết san sẻ với nhau, dù chỉ là một ngụm nước.

  • Đó cũng là điều đã giúp biết bao người lính vượt qua những cánh rừng Trường Sơn để đi đến ngày toàn thắng.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn