Câu truyện số 214
BỨC THƯ KHÔNG CÓ NGƯỜI NHẬN
BỨC THƯ KHÔNG CÓ NGƯỜI NHẬN
Tháng 9 năm 1969.
Ở một trạm bưu chính dã chiến nằm sát chân núi, mỗi ngày có hàng trăm lá thư được chuyển đến rồi lại tiếp tục theo những chuyến xe, những người giao liên và những đoàn hành quân đi khắp các chiến trường.
Người phụ trách trạm là cô nhân viên bưu chính tên Hạnh.
Công việc của cô bắt đầu từ lúc trời chưa sáng.
Phân loại thư.
Đóng dấu.
Buộc từng xấp thư bằng dây lạt.
Rồi chuẩn bị chuyển đi.
Giữa hàng trăm phong bì mỗi ngày, có một lá thư đặc biệt.
Phong bì đã nhàu.
Mực trên địa chỉ bắt đầu nhòe vì mưa.
Ở góc trái chỉ ghi vỏn vẹn:
"Gửi anh Thành – Đơn vị đang chiến đấu ở Quảng Trị."
Không có phiên hiệu.
Không có số hòm thư.
Không có địa chỉ cụ thể.
Lá thư ấy theo nhiều chuyến chuyển phát nhưng rồi đều quay trở lại.
Mỗi lần nhận lại, cô Hạnh đều vuốt phẳng phong bì.
Rồi đặt nó sang một bên.
Đồng nghiệp bảo:
Trả về cho gia đình thôi.
Cô lắc đầu.
Biết đâu vài hôm nữa mình tìm được đơn vị.
Thế là mỗi khi có đoàn cán bộ hay chiến sĩ đi qua, cô lại mang lá thư ra hỏi.
Các anh có biết đơn vị nào có anh Thành không?
Ai cũng cố nhớ.
Nhưng cái tên quá phổ biến.
Không ai dám khẳng định.
Thời gian trôi qua.
Phong bì đã sờn ở bốn góc.
Dấu bưu điện in chồng lên nhau.
Thế nhưng lá thư vẫn nằm trong ngăn kéo nhỏ cạnh bàn làm việc.
Một buổi chiều cuối năm, một cán bộ hậu cần ghé trạm.
Nhìn thấy lá thư, ông chợt hỏi:
Có phải người gửi ở huyện này không?
Cô Hạnh gật đầu.
Ông trầm ngâm.
Tôi nhớ có một chiến sĩ tên Thành ở đơn vị cũ... nhưng cậu ấy đã hy sinh mấy tháng trước.
Cả căn phòng lặng đi.
Cô Hạnh nhẹ nhàng cầm lá thư.
Bàn tay khẽ run.
Bấy lâu nay, cô vẫn tin chỉ cần cố thêm một chút là sẽ tìm được người nhận.
Không ngờ...
Ngày hôm sau, cô cùng cán bộ địa phương tìm đến gia đình người gửi.
Đó là một người mẹ tóc đã bạc.
Nghe tin, bà im lặng rất lâu.
Rồi mở chiếc hòm gỗ nhỏ.
Bên trong là nhiều lá thư cũ của con trai gửi về.
Bà cầm lá thư chưa kịp gửi đến tay con.
Áp lên ngực.
Khẽ nói:
Vậy là mẹ vẫn còn nợ con một lời hỏi thăm.
Cô Hạnh đứng lặng.
Bà không khóc.
Chỉ cẩn thận đặt lá thư vào chiếc hòm, bên cạnh những lá thư cũ.
Như thể cuối cùng, nó cũng đã tìm được đúng nơi mình cần đến.
Nhiều năm sau, trạm bưu chính dã chiến không còn nữa.
Nhưng trong bảo tàng của huyện vẫn còn lưu giữ một phong bì đã bạc màu.
Không ai biết bên trong viết gì.
Gia đình xin được giữ nguyên, chưa từng mở.
Họ nói rằng, có những lá thư không cần đọc.
Chỉ cần biết nó đã mang theo tình yêu thương của một người mẹ trong những năm tháng chiến tranh là đủ.
Bởi đôi khi, điều quý giá nhất của một bức thư không phải là những dòng chữ.
Mà là tấm lòng của người đã viết nên nó.



