Câu truyện số 219
ĐÔI DÉP BÊN BỜ SUỐI
ĐÔI DÉP BÊN BỜ SUỐI
Mùa hè năm 1966.
Trên một cung đường giữa núi rừng Việt Bắc, có một con suối nhỏ mà ngày nào những người đi qua cũng phải dừng lại.
Nước suối không sâu.
Nhưng lòng suối nhiều đá nhọn.
Mỗi lần đoàn người vận chuyển hàng đi qua, ai cũng phải cẩn thận từng bước.
Trong đội dân công có chị Mai.
Chị không mang theo nhiều đồ đạc.
Chỉ có một chiếc ba lô vải, một chiếc khăn cũ và đôi dép cao su đã đi cùng chị suốt nhiều tháng.
Đôi dép ấy không mới.
Dưới đế đã có nhiều vết mòn.
Nhưng chị luôn giữ gìn.
Bởi đó là đôi dép người anh trai để lại trước khi lên đường làm nhiệm vụ.
Một buổi chiều, đoàn đang vượt suối thì gặp mưa lớn.
Nước từ thượng nguồn đổ về nhanh hơn.
Một cô dân công trẻ trong đoàn trượt chân.
Chiếc gùi trên vai rơi xuống dòng nước.
Bên trong là số thuốc men chuẩn bị chuyển cho một trạm quân y phía trước.
Mọi người lập tức dừng lại.
Chị Mai không suy nghĩ, tháo đôi dép đang đi, buộc vào gùi hàng rồi lao xuống suối.
Nước lạnh buốt.
Đá dưới chân sắc nhọn.
Nhưng chị vẫn cố giữ lấy chiếc gùi.
Sau một hồi vật lộn, số thuốc được đưa lên bờ.
Mọi người thở phào.
Chỉ lúc ấy họ mới nhận ra chân chị đã bị xước nhiều chỗ.
Một người hỏi:
Chị mất dép rồi, đường còn xa làm sao đi?
Chị nhìn xuống dòng suối.
Đôi dép đã bị nước cuốn mất.
Chị chỉ cười:
Dép mất còn kiếm được.
Thuốc mất thì nhiều người đang chờ.
Câu nói đơn giản ấy khiến cả đoàn im lặng.
Hôm sau, khi nghỉ chân tại một điểm trú quân, mọi người góp nhặt những mảnh cao su cũ để làm cho chị một đôi dép mới.
Không đẹp.
Không vừa như đôi dép cũ.
Nhưng chị Mai nâng niu như một món quà quý.
Nhiều tháng sau, trên những cung đường vận chuyển, người ta vẫn thấy chị đi đôi dép ấy.
Không ai nhắc lại chuyện ở con suối hôm nào.
Bởi với chị, đó chỉ là một việc cần làm.
Những năm tháng chiến tranh, có biết bao con người như chị.
Họ không có tên trong những trang sách lớn.
Không có những trận đánh được ghi thành chiến công.
Nhưng mỗi lần vượt qua một đoạn đường nguy hiểm.
Mỗi lần giữ được một chuyến hàng.
Mỗi lần giúp một đồng đội đi tiếp.
Họ đều góp một phần vào thắng lợi chung.
Sau ngày hòa bình, chị Mai trở về quê.
Đôi dép cao su năm nào không còn nữa.
Nhưng câu chuyện về người phụ nữ đã sẵn sàng bỏ lại đôi dép bên bờ suối để giữ lấy thuốc cho thương binh vẫn được những người từng đi qua con đường ấy kể lại.
Bởi có những dấu chân không nằm lại trên giấy.
Nhưng đã in rất sâu trong ký ức của một thế hệ.
DẤU ẤN LỊCH SỬ
Thời gian: Những năm kháng chiến chống Mỹ.
Không gian: Các tuyến vận tải, dân công hỏa tuyến trên đường rừng.
Chủ đề: Sự hy sinh thầm lặng của lực lượng hậu cần, dân công trong chiến tranh.
Thông điệp: Có những đóng góp không mang tên người anh hùng, nhưng vẫn góp phần làm nên lịch sử.



