Mẹ Việt Nam Anh hùng

Câu truyện thời hoa lửa (2)

Thái Nguyên13/04/2026Nguyễn Văn Cường (Khoa cơ khí)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ rõ những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy, khi bom đạn kẻ thù trút xuống quê hương không ngớt. Giữa dòng sông Nhật Lệ cuồn cuộn sóng, có một người mẹ ngày đêm chèo đò đưa bộ đội qua sông – đó là tôi, Nguyễn Thị Suốt.

Tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất Quảng Bình đầy nắng gió. Cuộc sống vốn đã vất vả, nhưng chiến tranh càng khiến mọi thứ trở nên khắc nghiệt hơn. Dù tuổi đã cao, tôi vẫn tình nguyện chèo đò, đưa bộ đội và vũ khí qua sông, bất chấp bom rơi đạn nổ.

Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với cái chết. Bom có thể rơi bất cứ lúc nào, sóng có thể cuốn trôi tất cả. Nhưng tôi không sợ. Trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ: phải đưa các chiến sĩ qua sông an toàn để kịp ra trận.

Có người hỏi tôi:
– “Mẹ đã lớn tuổi, sao còn vất vả, nguy hiểm như vậy?”

Tôi chỉ cười hiền:
– “Còn sức thì còn giúp nước.”

Ngày qua ngày, tôi vẫn chèo đò trên dòng sông quen thuộc, như một phần không thể thiếu của cuộc kháng chiến. Cho đến một ngày, bom đạn kẻ thù đã cướp đi cuộc đời tôi… nhưng không thể dập tắt tinh thần ấy.

Tên tôi, câu chuyện của tôi sẽ còn mãi với dòng sông Nhật Lệ, với quê hương Quảng Bình và với Tổ quốc Việt Nam.

Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ cầm mái chèo, vẫn sẽ đưa những chuyến đò năm ấy — bởi đó là con đường của lòng yêu nước, của sự hy sinh và niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn