Câu truyện thời hoa lửa (3)
Tôi vẫn nhớ rõ những năm tháng đất nước còn chìm trong ách đô hộ, khi nhân dân ta phải sống trong cảnh lầm than. Giữa những khó khăn ấy, có một người mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả vì cách mạng – đó là tôi, Nguyễn Thị Năm.
Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, nhưng tôi không chọn cuộc sống an nhàn cho riêng mình. Tôi hiểu rằng đất nước chỉ có thể đổi thay khi mỗi người cùng góp sức. Vì vậy, tôi đã dùng toàn bộ tài sản của mình để ủng hộ cách mạng, nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và vũ khí.
Ngôi nhà của tôi không chỉ là nơi ở, mà còn là nơi che chở cho những người chiến sĩ. Tôi coi họ như con, chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ. Dù biết rằng có thể bị phát hiện, bị bắt hoặc mất tất cả, tôi vẫn không hề do dự.
Có người hỏi tôi:
– “Bà có tiếc của cải đã bỏ ra không?”
Tôi mỉm cười:
– “Của cải có thể làm lại, nhưng độc lập thì không thể chờ.”
Tôi không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng tôi góp phần bằng tất cả những gì mình có. Đối với tôi, yêu nước không chỉ là lời nói, mà là hành động, là sự dấn thân không toan tính.
Cuộc đời tôi là một minh chứng rằng, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, mỗi người đều có thể đóng góp cho Tổ quốc. Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ đi con đường ấy — con đường của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và niềm tin vào tương lai dân tộc



