Người có công giúp đỡ cách mạng

Câu truyện thời hoa lửa (7)

Thái Nguyên13/04/2026Nguyễn Văn Đức (Khoa Cơ khí)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thái Nguyên trong tôi không chỉ là vùng đất của chè thơm, của những khu công nghiệp hiện đại, mà còn là một "bảo tàng sống" của lịch sử dân tộc. Giữa những ngày tháng Tư lịch sử, tôi tìm về ATK (An toàn khu) Định Hóa – nơi từng là "trái tim" của cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp.

Đặt chân đến đồi Tỉn Keo, không gian nơi đây như trầm mặc hẳn lại. Những tán cây cổ thụ già nua bao bọc lấy ngôi nhà sàn đơn sơ – nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng ở và làm việc. Mọi thứ dường như vẫn giữ nguyên vẹn cái hồn của quá khứ. Từng bậc thang gỗ mòn dấu chân Người, chiếc bàn làm việc đơn sơ, hay chiếc giường tre… tất cả không chỉ là hiện vật, mà là minh chứng cho một thời kỳ gian khổ nhưng hào hùng.

Người quản lý khu di tích, một người đàn ông trung niên với chất giọng trầm ấm, dẫn tôi đi dạo quanh con đường mòn. Ông bảo: "Ngày ấy, cán bộ cách mạng sống nhờ dân, dân che chở cho cách mạng. Củ sắn, củ khoai chia đôi, tấm chăn mỏng đắp chung, ấy vậy mà lòng người ấm áp lạ kỳ". Câu nói ấy khiến tôi lặng người. Lịch sử không xa vời trong những trang sách, nó nằm ở chính sự hy sinh thầm lặng của những người dân vùng cao Định Hóa, những người đã góp từng bát gạo, từng tấc đất để xây dựng nên một ATK vững chãi giữa lòng địch.

Điểm nhấn của chuyến đi là khi tôi đứng trước hầm an toàn của Bộ Chính trị. Những lối đi nhỏ, hẹp, nằm sâu trong lòng đất, gợi nhắc về những đêm họp căng thẳng để đưa ra các quyết định mang tính vận mệnh cho dân tộc, trong đó có cả quyết định mở chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu. Đứng tại đây, nhìn ra cánh đồng dưới thung lũng đang xanh mướt lúa non, tôi bỗng nhận ra rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng bao giọt mồ hôi và máu của cha anh. Hiện nay, dù tuổi cao sức yếu, ông Hùng vẫn thường xuyên đến các trường học trong tỉnh để kể chuyện cho các em nhỏ nghe về lịch sử. Ông bảo, ông sợ nhất là thế hệ trẻ quên đi quá khứ. "Chỉ cần các cháu còn nhớ, còn biết ơn, thì sự hy sinh

của chúng tôi mới thực sự trở nên ý nghĩa", ông cười, nụ cười hiền hậu của một người lính đã đi qua khói lửa chiến tranh để tìm thấy bình yên.

Nghe câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng, mỗi "tấm gương cách mạng" không phải là những tượng đài xa lạ, mà họ là những con người bình dị đang sống giữa đời thường, mang trong mình cả một chương sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn