Cây Bàng Trước Sân
Câu chuyện kể về cựu chiến binh Hoàng Văn Nam, người trở về quê sau nhiều năm chiến đấu. Trước khi lên đường, ông cùng cha trồng một cây bàng nhỏ trước sân nhà. Sau chiến tranh, cây bàng đã lớn thành một cây cổ thụ, nhưng người cha không còn nữa. Mỗi mùa thay lá, ông lại nhớ về gia đình, tuổi trẻ và những người đã hy sinh trong chiến tranh.
Tôi tên là Hoàng Văn Nam.
Năm tôi hai mươi tuổi, tôi nhận lệnh lên đường nhập ngũ. Trước ngày đi, cha tôi gọi tôi ra trước sân.
Ông đưa cho tôi một cây bàng non.
“Con trồng nó đi.”
Tôi hỏi:
“Để làm gì hả cha?”
Cha tôi cười:
“Để khi con trở về, nó đã lớn.”
Tôi đào một cái hố nhỏ trước sân và cùng cha trồng cây bàng.
Ngày hôm sau, tôi lên đường.
Những năm tháng chiến tranh trôi qua rất chậm.
Tôi cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng đất, trải qua những trận chiến mà đến bây giờ tôi vẫn không muốn nhớ lại quá rõ.
Trong đơn vị có một người bạn tên Lê Văn Hậu. Hậu rất thích nói về quê.
Anh thường bảo:
“Nam này, sau chiến tranh tôi sẽ về quê trồng một cây xoài thật lớn.”
Tôi cười:
“Thế thì phải sống mà về.”
Hậu gật đầu.
“Nhất định.”
Nhưng Hậu đã không trở về.
Trong một trận chiến, anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Tôi giữ lời hứa với Hậu bằng cách sống tiếp và nhớ về anh.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Tôi trở về quê.
Tôi đứng trước cổng nhà và nhìn thấy cây bàng năm xưa.
Nó đã lớn.
Thân cây to đến mức hai người ôm mới xuể. Những cành cây vươn rộng, che bóng cả một khoảng sân.
Nhưng cha tôi không còn nữa.
Ông đã mất trước khi tôi trở về.
Tôi đứng dưới gốc cây rất lâu.
Tôi nhớ ngày cha đưa cho tôi cây bàng non.
Tôi nhớ câu nói:
“Khi con trở về, nó đã lớn.”
Cha đã đúng.
Cây bàng đã lớn.
Chỉ có điều, cha không còn ở đó để nhìn thấy.
Tôi ngồi xuống dưới gốc cây và lấy từ trong túi ra một tấm ảnh cũ của cha.
Tôi nói khẽ:
“Con về rồi, cha ạ.”
Gió thổi qua những tán lá.
Tôi không biết cha có nghe thấy không.
Từ đó, tôi chăm sóc cây bàng như chăm sóc một người thân trong gia đình.
Mỗi năm, khi mùa thu đến, lá bàng chuyển sang màu đỏ rồi rơi đầy sân.
Nhìn những chiếc lá, tôi lại nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.
Có người từng muốn trở về với mẹ.
Có người muốn xây một căn nhà.
Có người muốn trồng một vườn cây.
Những ước mơ ấy rất giản dị, nhưng nhiều người đã không có cơ hội thực hiện.
Bây giờ, tôi đã già.
Cây bàng vẫn đứng trước sân.
Con cháu tôi thường ngồi dưới bóng cây để học bài và chơi đùa.
Mỗi khi nhìn chúng, tôi lại thấy lòng mình bình yên.
Tôi hiểu rằng cuộc sống hôm nay chính là điều mà những người lính năm xưa từng mong ước.
Tôi đặt tay lên thân cây bàng và mỉm cười.
Cây bàng đã lớn từ một mầm cây nhỏ, giống như đất nước đã bước ra từ những năm tháng gian khổ để có được cuộc sống hòa bình hôm nay.
Và mỗi mùa cây thay lá, tôi lại nhớ rằng có những người đã ra đi, nhưng ký ức về họ vẫn tiếp tục sống trong những thế hệ sau.



