CÂY BÀNG VUÔNG NƠI ĐẢO XA
CÂY BÀNG VUÔNG NƠI ĐẢO XA
Giữa biển trời Trường Sa, có một loài cây đặc biệt được những người lính gọi là bàng vuông.
Cây không cao lớn như những cây trong đất liền, nhưng có thể sống giữa nắng gió và đất đai khắc nghiệt.
Trên một hòn đảo xa, chiến sĩ trẻ Nam được giao nhiệm vụ chăm sóc khu cây xanh.
Ngày đầu tiên, Nam nhìn những cây bàng vuông rồi hỏi:
— Tại sao mọi người lại cố trồng cây ở nơi khó khăn như thế này?
Người chỉ huy cười:
— Vì chúng ta muốn nơi này không chỉ có đá và biển.
Nam chưa hiểu hết.
Nhưng anh bắt đầu chăm sóc cây mỗi ngày.
Có những hôm nắng rất gắt.
Nam phải mang nước tưới từng gốc cây.
Có những ngày gió mạnh làm cây nghiêng ngả.
Anh cùng đồng đội phải dựng lại hàng rào chắn gió.
Một chiến sĩ nói:
— Chăm cây trên đảo còn khó hơn ở quê.
Nam cười:
— Khó thì càng phải chăm kỹ hơn.
Dần dần, những cây bàng vuông lớn lên.
Một buổi sáng, Nam phát hiện một cây bắt đầu ra hoa.
Anh vui mừng gọi mọi người.
— Các anh xem này!
Mọi người chạy đến.
Những bông hoa nhỏ đang nở giữa nắng biển.
Một người lính lớn tuổi nói:
— Đẹp không?
Nam gật đầu.
— Đẹp quá.
Người lính nhìn cây rồi nói:
— Nó giống những người lính ngoài này.
Nam hỏi:
— Giống thế nào?
— Cũng phải chịu nắng, chịu gió, nhưng vẫn cố gắng sống và làm nhiệm vụ.
Nam nhìn cây thật lâu.
Anh bắt đầu hiểu vì sao mọi người muốn giữ màu xanh trên đảo.
Một buổi tối, đơn vị tổ chức tưởng niệm những người lính đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ bảo vệ biển đảo.
Nam đứng trước biển.
Anh nhớ đến sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988, nơi 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh.
Biển hôm ấy vẫn bình lặng.
Những con sóng nối nhau vỗ vào bờ.
Nam nghĩ:
“Có những người đã nằm lại nơi biển xa. Còn chúng ta phải tiếp tục sống và làm tốt nhiệm vụ của mình.”
Anh nhìn về phía những cây bàng vuông.
Anh tự nhủ rằng giữ cho cây xanh tồn tại cũng là giữ cho đảo có thêm sức sống.
Nhiều năm sau, Nam trở về đất liền.
Anh mang theo một vài hạt giống bàng vuông được phép đưa về để trồng trong khu tưởng niệm của đơn vị.
Ngày cây lớn lên, Nam đưa con trai đến xem.
Cậu bé hỏi:
— Bố ơi, cây này từ đâu mà có?
Nam đáp:
— Từ một hòn đảo rất xa.
— Trên đảo có nhiều cây như thế này không?
— Có. Những người lính đã chăm sóc chúng từng ngày.
Cậu bé đưa tay chạm vào thân cây.
— Sao cây sống được ngoài đó?
Nam mỉm cười:
— Vì nó mạnh mẽ.
Cậu bé suy nghĩ rồi hỏi:
— Con người có giống cây không bố?
Nam gật đầu.
— Có. Khi gặp khó khăn, chúng ta phải biết thích nghi, kiên trì và cùng nhau vượt qua.
Cậu bé nhìn cây bàng vuông.
Những chiếc lá rung nhẹ trong gió.
Nam kể cho con nghe về biển đảo, về những người lính đã hy sinh và về trách nhiệm của thế hệ trẻ.
Anh không muốn con chỉ biết biển đảo qua những câu chuyện.
Anh muốn con hiểu rằng đó là một phần của quê hương cần được trân trọng và bảo vệ.
Nhiều năm sau nữa, cây bàng vuông trong khu tưởng niệm đã lớn.
Mỗi mùa hoa nở, Nam lại nhớ về Trường Sa.
Nhớ những người đồng đội.
Nhớ những buổi sáng đầy nắng.
Nhớ tiếng sóng.
Và nhớ những người đã không thể trở về.
Anh đứng dưới tán cây, khẽ nói:
— Các anh yên tâm. Chúng tôi vẫn đang tiếp tục.
Gió thổi qua những tán lá.
Cây bàng vuông rung lên.
Như một lời đáp từ biển xa.
Cây bàng vuông là hình ảnh đẹp về sức sống nơi đảo xa. Giống như những người lính đã kiên cường vượt qua điều kiện khắc nghiệt để bảo vệ Tổ quốc, cây vẫn bám rễ, vươn lên và xanh tốt giữa biển trời. Gạc Ma là một ký ức đau thương với sự hy sinh của 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam; từ đó, thế hệ hôm nay càng phải biết trân trọng hòa bình và tiếp nối trách nhiệm bảo vệ biển đảo bằng tri thức, ý chí, đoàn kết và tình yêu quê hương.



