Bài viết

Cây Bút Chì Ngắn Ngủn

Một cây bút chì nhỏ bé, được dùng đến tận cùng, đã ghi lại những dòng nhật ký giữa chiến tranh và trở thành ký ức không thể phai về niềm tin và ước mơ.

Gia Lai06/05/2026Đỗ Lê Công Thành (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dương Văn Khánh phụ trách công tác chính trị trong một đơn vị bộ binh. Ngoài việc động viên tinh thần, anh còn thường ghi chép lại tình hình đơn vị và những câu chuyện đời thường của chiến sĩ. Trong đơn vị có một người lính trẻ tên là Lê Văn An. An rất thích viết. Cậu luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ và một cây bút chì đã mòn gần hết, chỉ còn dài bằng ngón tay út. Khánh từng hỏi:
“Sao không xin bút mới?”
An cười:
“Em quen tay rồi, với lại… em muốn dùng nó đến hết.” Mỗi tối, dù mệt đến đâu, An cũng cố ghi vài dòng vào sổ. Có khi chỉ là chuyện một bữa ăn hiếm hoi đủ đầy, có khi là nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ cánh đồng quê. Một đêm, đơn vị phải hành quân gấp. Trong lúc di chuyển, họ bất ngờ bị tấn công. Trận đánh diễn ra dữ dội trong bóng tối. Sau khi mọi thứ lắng xuống, Khánh tìm An. Cậu nằm lại bên mép rừng. Trong túi áo An, cuốn sổ vẫn còn, cây bút chì kẹp giữa những trang giấy. Trang cuối cùng chỉ viết dở một câu: “Mai này nếu còn sống, mình sẽ…” Câu chữ dừng lại ở đó. Khánh cầm cây bút chì lên. Nó đã mòn đến mức gần như không thể viết tiếp. Sau chiến tranh, Khánh giữ lại cuốn sổ và cây bút ấy. Anh không bao giờ viết tiếp vào trang dang dở. Anh nói:
“Có những ước mơ không kịp hoàn thành… nhưng không vì thế mà mất đi.” Mỗi khi nhìn cây bút chì ngắn ngủn ấy, Khánh lại nhớ đến người lính trẻ đã cố viết đến những dòng cuối cùng của đời mình. Và với anh, cây bút ấy không chỉ là vật dụng, mà là biểu tượng của những ước mơ giản dị, cháy lên giữa một thời hoa lửa đầy khắc nghiệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cây Bút Chì Ngắn Ngủn | Câu chuyện thời hoa lửa