Cây Bút Chì Trong Ba Lô
Ông Đặng Văn Thành từng là chiến sĩ trẻ mới rời ghế nhà trường đã lên đường nhập ngũ. Trong ba lô của ông luôn có một cây bút chì nhỏ.
Cây bút ấy là món quà của cô giáo chủ nhiệm tặng trước ngày ông nhập ngũ. Cô dặn: “Khi nào nhớ trường lớp thì hãy viết ra.”
Những đêm nghỉ giữa rừng, ông thường lấy bút chì ghi vài dòng nhật ký lên cuốn sổ nhỏ: về đồng đội, những chặng hành quân và nỗi nhớ gia đình.
Có lần mưa rừng làm ướt hết đồ đạc, cuốn sổ gần như nhòe hết chữ nhưng ông vẫn giữ cẩn thận. Ông nói rằng cây bút chì ấy giúp ông thấy mình vẫn là cậu học trò năm nào giữa chiến tranh khốc liệt.
Sau hòa bình, ông trở thành giáo viên. Trên bàn làm việc của ông đến nay vẫn còn cây bút chì cũ đã mòn gần hết.



