CÂY BÚT GIỮA CHIẾN HÀO
Tôi tên là Lê Văn Phúc, sinh năm 1949. Trước khi nhập ngũ, tôi từng là học sinh giỏi văn của huyện. Vì vậy trong ba lô lính của tôi lúc nào cũng có một cây bút máy màu đen.
Đồng đội thường trêu:
“Ra trận còn mang bút làm gì?”
Nhưng với tôi, cây bút ấy giống như một phần quê hương.
Những đêm nghỉ giữa rừng, tôi thường viết nhật ký hoặc viết thư hộ cho anh em trong đơn vị. Có người không biết chữ nên nhờ tôi viết giúp vài dòng gửi về cho vợ con.
Một lần ở chiến trường Quảng Trị, đơn vị tôi phải giữ chốt suốt nhiều ngày dưới mưa bom. Trong chiến hào ngập nước, tôi vẫn tranh thủ ghi lại tên những người đã hy sinh để sau này báo về quê nhà.
Đêm ấy bom nổ rất gần. Đất đá văng đầy người. Khi trận pháo vừa dứt, tôi phát hiện cây bút trong túi áo đã gãy đôi vì mảnh đạn.
Tôi lặng người nhìn nó rất lâu.
Sau hòa bình, tôi trở thành giáo viên dạy văn. Đến bây giờ tôi vẫn giữ nửa thân cây bút cũ trong ngăn bàn làm việc.
Nó nhắc tôi nhớ rằng giữa chiến tranh khốc liệt nhất, con người ta vẫn luôn cần những điều bình dị như một lá thư, một trang nhật ký hay một lời nhắn gửi yêu thương.



