Bài viết

CÂY BÚT VÀ CÂY SÚNG" ĐẤT TRỰC THANH

Một nhà báo chiến trường từng vừa cầm súng bảo vệ trận địa, vừa cầm bút ghi lại những thước phim lịch sử bằng chữ nghĩa tại thành cổ Quảng Trị. Giờ đây, ông là một nhà văn lão thành tại Trực Thanh, miệt mài lưu giữ hồn cốt quê hương qua những trang ký sự đầy xúc động.

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra tại vùng đất học Trực Thanh, ông Khôi mang theo sự lãng mạn của một trí thức vào sự khốc liệt của cuộc chiến. Là phóng viên chiến trường, ngôn ngữ của ông là sự kết hợp giữa chất thép của sự thật và chất thơ của tình đồng đội. Trong chiếc ba lô sờn cũ của ông, luôn có một vị trí trang trọng cho những cuộn phim và những xấp giấy bao thuốc lá dùng để ghi chép nhật ký hành quân.

Ông nhớ mãi những đêm ngồi dưới hầm hào, dùng ánh sáng của mảnh bom phốt pho để viết bài. Những dòng chữ của ông đã khắc họa chân dung hàng trăm người lính Trực Ninh, Nam Định trên khắp các mặt trận, mang tiếng nói của tiền tuyến về với hậu phương. Có lần, để chụp được khoảnh khắc bộ đội ta cắm cờ trên cứ điểm địch, ông đã lao lên giữa làn đạn, chiếc máy ảnh bị vỡ một góc nhưng tấm phim vẫn được bảo vệ an toàn. Với ông Khôi, mỗi trang viết là một nén nhang cho những người đã khuất, là cách để sự hy sinh của họ trở thành bất tử.

Hiện tại, ông Khôi là "người chép sử" của xã Trực Thanh. Trong căn phòng nhỏ đầy sách báo, ông vẫn miệt mài viết về những chuyển mình của quê hương Trực Ninh. Những bài báo của ông về nông thôn mới, về những tấm gương người tốt việc tốt mang hơi thở hiện đại nhưng vẫn đậm đà bản sắc truyền thống. Nhìn ông lão tóc bạc phơ, tỉ mẩn gõ từng dòng chữ trên chiếc máy đánh chữ cũ, người ta thấy một tâm hồn chưa bao giờ thôi rực lửa. Ông bảo: "Cây bút của người lính không bao giờ được phép han rỉ, vì nó phải viết tiếp bài ca về cuộc sống hôm nay".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn