Khác

Cây cầu chỉ tồn tại vào ban đêm

Ninh Bình21/05/2026BCH Đoàn xã Phú Long (BCH Đoàn xã Phú Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ban ngày, khúc sông ấy không có cầu.

Máy bay địch đánh sập bao nhiêu lần, bộ đội công binh lại dựng lại bấy nhiêu lần. Nhưng hễ trời sáng là cây cầu phải được tháo ra ngay để tránh bị phát hiện.

Đêm xuống, từng thanh gỗ mới được lặng lẽ ghép lại dưới ánh trăng nhợt nhạt.

Trong đội công binh có một chàng trai rất trẻ, chuyên làm nhiệm vụ đóng chiếc cọc cuối cùng giữa dòng nước xiết. Ai cũng sợ vị trí ấy vì phải ngâm mình dưới sông hàng giờ trong đêm lạnh.

Có lần người đồng đội hỏi:
“Sao lúc nào cậu cũng nhận phần nguy hiểm nhất?”

Anh cười:
“Vì tôi thấp nhất đội. Nước chưa ngập đầu.”

Mọi người cười theo, nhưng ai cũng hiểu đó chỉ là câu nói cho nhẹ lòng.

Một đêm, đoàn xe vận tải cần qua sông gấp. Bom nổ sáng rực cả khúc sông. Dòng nước cuộn lên dữ dội làm cây cầu rung bần bật.

Chiếc cọc cuối cùng bật khỏi nền đá.

Nếu cầu gãy lúc ấy, cả đoàn xe phía sau sẽ lao xuống sông.

Chàng trai không nói gì, lao mình xuống nước ôm chặt chân cọc bằng cả thân người cho đến khi đoàn xe cuối cùng qua hết.

Khi đồng đội kéo anh lên, đôi bàn tay anh tím tái vì lạnh.

Điều lạ là sáng hôm sau, khi cây cầu lại bị tháo dỡ như chưa từng tồn tại, không ai nhắc đến chuyện đêm qua nữa. Mọi người tiếp tục công việc bình thường như thể những điều phi thường ở chiến tranh vốn dĩ quá quen thuộc.

Chỉ có dòng sông vẫn nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn