Cây Cầu Gỗ Không Còn Phải Lắc Lư Như Trước
Tựa đề: Cây Cầu Gỗ Không Còn Phải Lắc Lư Như Trước
Năm 1969, ở bến sông phía cuối làng có một cây cầu gỗ nhỏ. Cầu không cao, không rộng, chỉ đủ cho một người qua, nhưng bề mặt cầu lót những tấm ván gỗ đã mòn, mỗi lần bước lên đều nghe tiếng "răng rắc" vang lên.
Những năm đó, người dân phải đi qua cầu mỗi ngày, dù sợ, dù ngại.
Bởi phía sau cây cầu là con đường ra thị trấn, là nơi người ta phải đến nếu muốn biết thế giới bên ngoài là gì.
Ông Lộc là người thường xuyên đi qua cây cầu đó.
Ông nói:
"Cầu có lắc lư thì vẫn phải qua. Sợ làm gì, nếu không qua thì không đến được nơi mình cần."
Năm 1970, chiến tranh khiến số lượng người qua lại ít dần. Cây cầu vẫn ở đó, mỗi lần nước lớn lại xói mòn thêm chút đất dưới chân.
Dù vắng vẻ, ông Lộc vẫn đi qua mỗi ngày.
Năm 1971, có hôm trời mưa lớn, cây cầu càng lắc lư hơn. Mặt cầu trơn, những viên đá dọc hai bên thành cầu rơi ra từng chút.
Ông Lộc đứng nhìn một lúc lâu rồi lắc đầu, tự mình sửa lại đoạn ván gãy.
Con trai ông hỏi:
“Cầu sắp hư rồi, sao ba không chờ người khác đến sửa?”
Ông đáp:
“Cầu hư là hư chung, không ai đợi ai cả. Cái cần là qua được, cái cần là đến nơi.”
Năm 1972, có những buổi sáng khi nước cạn, cây cầu lắc lư rất mạnh. Nhưng ông Lộc vẫn bước qua, chậm mà chắc.
Không bỏ.
Năm 1973, có người nói:
“Chắc sắp có cây cầu mới, cầu này có khi gãy mất.”
Ông lắc đầu:
“Cầu mới thì tốt, nhưng đừng quên cây cầu cũ này vẫn đưa chúng ta qua rất nhiều mùa nước.”
Năm 1974, cây cầu bị xói mòn đến mức không ai dám bước qua nữa. Một buổi sáng, ông Lộc đến, đứng nhìn, rồi lặng lẽ sửa lại những tấm ván hư hỏng.
Mỗi bước đi của ông, gỗ lại kêu "răng rắc", nhưng vẫn không dừng lại.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Cây cầu cũ đã được thay bằng một cây cầu mới làm bằng bê tông chắc chắn, rộng rãi và vững chãi. Không còn tiếng "răng rắc" mỗi lần bước.
Một buổi chiều, con trai ông trở về.
Anh đứng nhìn cây cầu bê tông mới:
“Giờ có cầu mới rồi, sao ba vẫn giữ cây cầu này trong ký ức?”
Ông Lộc nhìn cây cầu cũ đã bị bỏ lại phía sau, nhưng ánh mắt ông vẫn đầy kiên trì:
“Cầu mới tốt, nhưng không thể thay thế cái mà mình đã qua. Nó có thể chắc chắn hơn, nhưng không có những tiếng động thân quen như khi mình còn đi trên cây cầu gỗ. Cái cần không phải là cầu mới, mà là nhớ những bước chân đi qua nó.”
Anh im lặng.
Con cầu bê tông vững chãi.
Không còn rung lắc, không còn sợ hãi như trước.
Nhưng trong ký ức của những người đã từng đi qua cây cầu gỗ, vẫn luôn có một âm thanh quen thuộc, là tiếng bước chân không bao giờ dừng lại.
Vì có những cây cầu không chỉ là phương tiện để qua sông,
mà là dấu ấn của những năm tháng khó khăn, nơi con người học cách đi qua từng thử thách, từng khúc quanh không chắc chắn, và vẫn tin rằng dù cầu có cũ đi, vẫn phải tiếp tục bước—vì chỉ cần bước qua được, là đã đến được nơi cần đến.



