Bài viết

Cây Cầu Mới

Tây Ninh15/05/2026Đinh Thj Diệu Anh (xã Nhơn Hòa Lập)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, có những cây cầu không chỉ nối hai bờ sông, mà còn nối hai phần ký ức của một vùng quê. Người ta gọi đó là “cây cầu mới” — không chỉ vì nó vừa được xây dựng, mà còn vì nó mở ra một nhịp sống khác cho cả xã sau bao năm gắn với những chuyến đò, những bến nước và những con kênh chằng chịt.

Ngày trước, muốn qua bên kia bờ, người ta phải chờ đò. Có khi sáng sớm nước còn yên, chuyến đò đi qua nhẹ nhàng. Nhưng cũng có những ngày gió lớn, nước xoáy, việc qua sông trở thành một điều không hề đơn giản. Mỗi chuyến đi đều phải tính toán giờ giấc, nhìn con nước, nghe thời tiết, và đôi khi là cả sự chờ đợi kéo dài trong im lặng ở bến.

Rồi cây cầu mới được dựng lên.

Những ngày đầu thi công, cả vùng như có thêm một niềm mong chờ mới. Người lớn đứng từ xa nhìn từng nhịp cầu dần hiện lên giữa dòng nước. Trẻ nhỏ hỏi han không ngừng về hình dáng của cây cầu sẽ ra sao, có cao không, có dài không, có đủ rộng để xe chạy qua không. Còn người già thì lặng lẽ hơn, họ nhìn công trình ấy như nhìn một sự đổi thay lớn đang đến với quê hương mình.

Ngày cây cầu hoàn thành, không có sự ồn ào quá mức, nhưng cả vùng như sáng lên. Lần đầu tiên, người ta có thể đi từ bờ bên này sang bờ bên kia mà không cần đò, không cần chờ nước lớn hay nước ròng. Những bước chân đầu tiên trên mặt cầu mang theo cảm giác vừa lạ vừa quen — lạ vì chưa từng có trước đây, quen vì vẫn là con đường nối liền những sinh hoạt hàng ngày của bà con.

Từ trên cầu nhìn xuống, dòng kênh vẫn chảy như cũ. Rừng tràm vẫn xanh. Cánh đồng vẫn trải dài theo mùa vụ. Nhưng nhịp sống thì đã khác. Việc đi lại thuận tiện hơn, hàng hóa dễ dàng hơn, trẻ em đến trường nhanh hơn, người bệnh được đưa đi kịp thời hơn. Cây cầu mới không chỉ là một công trình, mà là một sự thay đổi trong cách con người kết nối với nhau.

Thế nhưng, với người dân Nhơn Hòa Lập, cây cầu không chỉ mang ý nghĩa của hiện tại. Nó còn là nơi để nhớ về quá khứ. Bởi họ hiểu rằng trước khi có cây cầu này, đã từng có những chuyến đò lặng lẽ chở người qua sông, đã từng có những bến nước gắn liền với bao kỷ niệm, đã từng có những con người âm thầm giữ cho sự liên thông của làng quê không bị gián đoạn.

Nhiều buổi chiều, người ta vẫn đứng trên cầu nhìn xuống dòng nước. Có người chỉ đứng yên không nói gì, như đang nghĩ về những ngày xưa cũ. Có người kể cho con cháu nghe về thời phải đi đò, về những lần chờ nước lên xuống, về những câu chuyện bên bến sông mà giờ chỉ còn trong ký ức. Cây cầu vì thế không làm mất đi quá khứ, mà khiến quá khứ trở nên rõ ràng hơn, để người ta biết trân trọng hiện tại.

Cây cầu mới cũng trở thành một phần của đời sống thường ngày. Buổi sáng, người đi làm qua cầu. Buổi trưa, nắng trải dài trên mặt bê tông. Buổi tối, ánh đèn phản chiếu xuống dòng nước tạo thành những vệt sáng yên bình. Tất cả hòa vào nhau, tạo nên một hình ảnh rất riêng của Nhơn Hòa Lập hôm nay — một vùng quê đang đi lên từ chính những đổi thay giản dị như thế.

“Cây Cầu Mới” không chỉ là một công trình xây dựng.

Mà là một biểu tượng của sự kết nối — giữa hai bờ sông, giữa quá khứ và hiện tại, giữa những ký ức cũ và một tương lai đang mở ra từng ngày trên chính mảnh đất thân thương này./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn