Bài viết

CÂY CẦU TRONG ĐÊM

Câu chuyện kể về ông Lê Văn Dũng cùng đồng đội khẩn trương sửa lại cây cầu bị bom địch phá hỏng để đoàn xe vận chuyển lương thực, thuốc men kịp đi qua. Mặc dù bom đạn vẫn còn đe dọa và một người đồng đội bị thương, mọi người vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ trước khi trời sáng. Câu chuyện thể hiện tinh thần dũng cảm, trách nhiệm và sự đoàn kết của lực lượng thanh niên xung phong.

Quảng Ngãi17/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ của ông Lê Văn Dũng có một chiếc đinh cầu đã hoen gỉ được đặt trang trọng trong hộp kính. Đó là kỷ vật gắn với một đêm không thể nào quên trong những năm ông tham gia lực lượng thanh niên xung phong.

Năm 1967, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Dũng tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông. Công việc của ông và đồng đội là sửa đường, lấp hố bom, dựng lại cầu và hướng dẫn các đoàn xe đi qua khu vực nguy hiểm.

Ban ngày, máy bay địch thường xuyên tuần tra nên mọi hoạt động chủ yếu được thực hiện vào ban đêm. Khi tiếng bom vừa ngớt, những người thanh niên lại nhanh chóng ra đường, dùng cuốc, xẻng và sức người khắc phục hậu quả.

Ông Dũng nhớ nhất một đêm cuối năm 1969. Một cây cầu gỗ trên tuyến vận chuyển quan trọng bị bom phá hỏng. Trong khi đó, một đoàn xe chở gạo, thuốc men và thương binh đang chờ phía sau. Nếu cây cầu không được sửa trước khi trời sáng, đoàn xe có thể bị máy bay địch phát hiện.

Nhận nhiệm vụ, ông Dũng cùng hơn mười đồng đội lập tức đến hiện trường. Người chặt cây, người vận chuyển gỗ, người đứng dưới nước gia cố trụ cầu. Mưa lớn khiến nước suối dâng nhanh, công việc càng trở nên khó khăn.

Để tránh bị phát hiện, mọi người không được thắp đèn. Tất cả phải làm việc trong bóng tối, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn được che kín.

Khi công việc đang tiến hành, tiếng máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Mọi người nhanh chóng ẩn mình dưới những bụi cây. Một loạt bom nổ gần đó làm đất đá văng khắp nơi. Một người đồng đội tên Nguyễn Văn Phúc bị thương ở chân.

Sau khi máy bay rời đi, ông Dũng cùng một đồng đội băng bó và đưa anh Phúc vào nơi an toàn. Dù bị thương, anh Phúc vẫn nắm tay ông và nói: “Các cậu hãy tiếp tục làm cầu. Đoàn xe đang chờ.”

Nén lo lắng, mọi người trở lại công việc. Ông Dũng đứng dưới dòng nước lạnh, dùng vai nâng từng thanh gỗ để đồng đội cố định mặt cầu. Đôi tay bị dằm gỗ đâm chảy máu, cơ thể mệt lả nhưng ông vẫn không dừng lại.

Ông kể:

“Lúc ấy, chúng tôi chỉ nghĩ phải sửa xong cầu trước khi trời sáng. Phía sau là lương thực, thuốc men và những thương binh đang cần được đưa đi. Chậm một phút cũng có thể ảnh hưởng đến tính mạng của nhiều người.”

Gần sáng, cây cầu tạm được hoàn thành. Ông Dũng cùng đồng đội kiểm tra từng thanh gỗ rồi đứng hai bên hướng dẫn đoàn xe chậm rãi đi qua.

Khi chiếc xe cuối cùng sang được bờ bên kia, mọi người vui mừng ôm lấy nhau. Không ai còn để ý đến quần áo ướt sũng, bàn tay trầy xước hay đôi chân đã kiệt sức.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông Dũng quay lại chăm sóc anh Phúc. May mắn, người đồng đội được đưa đến trạm quân y kịp thời và qua khỏi. Chiếc đinh còn lại từ cây cầu được ông giữ làm kỷ niệm về đêm làm việc giữa bom đạn.

Trong những năm tháng thanh niên xung phong, ông Dũng cùng đồng đội đã sửa chữa nhiều tuyến đường và cây cầu. Có nơi vừa sửa xong lại tiếp tục bị bom phá, nhưng mọi người vẫn kiên trì làm lại.

Ông xúc động chia sẻ:

“Bom đạn có thể phá đường, phá cầu nhưng không thể ngăn được ý chí của con người. Cầu hỏng thì chúng tôi dựng lại, đường bị bom đánh thì chúng tôi lấp ngay để các đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, tích cực lao động và tham gia công tác tại địa phương. Chiếc đinh cầu năm xưa vẫn được ông giữ gìn như biểu tượng của tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó.

Câu chuyện “Cây cầu trong đêm” là một ký ức xúc động về những đóng góp thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong. Cây cầu năm ấy không chỉ giúp đoàn xe vượt suối mà còn nối liền niềm tin, trách nhiệm và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần “đường chưa thông, không tiếc máu xương” của tuổi trẻ thời hoa lửa sẽ mãi là bài học quý giá cho các thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn