CÂY ĐA BẾN PHÀ - CHỨNG NHÂN "MÌNH ĐỒNG DA SẮT"
Người dân Quán Hàu thường bảo nhau: "Ở cái đất ni, người gan góc một thì cây cỏ gan góc mười". Tại bến phà Quán Hàu, nơi được mệnh danh là "túi bom", từng tồn tại những cây đa cổ thụ sừng sững. Trong những năm tháng ác liệt nhất, cây đa không chỉ là một cái cây, nó là đồng đội, là đài quan sát, là cột mốc định vị cho những đoàn xe trong đêm.
Bom đạn Mỹ dường như cũng "thù hằn" với màu xanh. Hàng ngàn tấn bom trút xuống đã phạt ngang ngọn cây, bóc trần lớp vỏ xù xì, để lộ ra những thớ gỗ trắng hếu tứa nhựa như máu. Cành lá cháy sém, gốc cây chi chít mảnh đạn găm. Có những lúc tưởng chừng cây đã chết khô sau những đợt rải thảm B-52.
Nhưng kỳ diệu thay, sau mỗi đợt mưa rào, từ những vết thương toang hoác ấy, những chồi non lại nảy lộc xanh biếc. Bộ đội và dân quân nhìn cây mà vững dạ. Họ bảo: "Cây còn sống được thì người không được ngã". Dưới gốc đa ấy, những hầm hào chữ A được đào để trú ẩn. Trên những cành cụt, du kích treo kẻng báo động. Cây đa như một người lính già trầm mặc, dang đôi tay đầy thương tích che chở cho những chuyến phà, chứng kiến bao cuộc chia ly và hội ngộ bên dòng Nhật Lệ. Sự hồi sinh của cây đa Quán Hàu chính là biểu tượng bất diệt cho sức sống của vùng đất "gió Lào cát trắng".


