Cây đàn ghi-ta tự chế
Bài thơ kể về chiếc đàn ghi-ta được người lính tự tay làm từ những mảnh gỗ thừa và dây phanh xe đạp. Dù âm thanh không được tròn trịa, vang vọng như đàn chuẩn, nhưng nó chứa đựng cả tâm hồn nghệ sĩ của những người lính trẻ. Giữa những đêm chiến khu vắng lặng, tiếng đàn cất lên như lời tự tình, là chất keo gắn kết tình đồng đội và là liều thuốc chữa lành cho những trái tim đang xa cách quê hương.
Gỗ thừa, dây thép dệt cung đàn, Vang giữa rừng sâu, khúc chứa chan. Tiếng hát bay xa cùng gió lộng, Vơi bớt đêm dài, bớt gian nan.



