Bài viết

CÂY ĐÀN GIỮA HẦM TRÚ ẨN

Câu chuyện kể về tình đồng đội và niềm lạc quan của những người lính nơi chiến trường Quảng Trị ác liệt. Giữa tiếng bom đạn, âm thanh từ một cây đàn cũ đã trở thành nguồn động viên giúp các chiến sĩ vượt qua nỗi sợ hãi và nhớ về ngày hòa bình.

Đà Nẵng08/05/2026Lê Phan Thành Long (Đoàn phường Hòa Khánh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, chiến trường Quảng Trị chìm trong khói bom. Đất rung chuyển suốt ngày đêm bởi pháo kích và những trận giao tranh ác liệt.

Ông Lưu Quốc Bảo khi ấy là chiến sĩ pháo binh đóng quân trong một hệ thống hầm trú ẩn ven đồi.

Cuộc sống của các chiến sĩ vô cùng gian khổ. Nhiều ngày liền họ không được ngủ trọn giấc vì liên tục chiến đấu và di chuyển trận địa.

Trong đơn vị có anh Nguyễn Anh Dũng – một chiến sĩ quê Hà Nội, trước khi nhập ngũ từng học nhạc.

Trong ba lô của anh luôn mang theo một cây đàn guitar cũ đã sứt nhiều chỗ.

Mỗi khi trận đánh tạm lắng, anh Dũng lại ngồi trong hầm gảy vài bản nhạc cho đồng đội nghe.

Anh thường cười nói:

“Bom đạn không thể làm con người quên tiếng hát.”

Một đêm mưa lớn, đơn vị bị pháo kích dữ dội. Đất đá liên tục đổ xuống cửa hầm khiến nhiều chiến sĩ lo lắng.

Giữa lúc căng thẳng nhất, điện liên lạc bất ngờ bị cắt. Cả hầm chìm trong bóng tối và tiếng bom rung trời.

Không khí im lặng đến nghẹt thở.

Bất ngờ, tiếng đàn guitar vang lên khe khẽ trong góc hầm.

Đó là anh Dũng.

Tiếng đàn mộc mạc hòa cùng tiếng mưa rơi khiến mọi người dần bình tĩnh lại.

Rồi anh cất giọng hát bài ca về quê hương và ngày đất nước hòa bình.

Nhiều chiến sĩ ngồi lặng im nghe, có người khẽ lau nước mắt khi nhớ về gia đình nơi quê nhà.

Ông Bảo kể:

“Đêm đó, tiếng đàn nhỏ lắm nhưng làm chúng tôi thấy lòng mình mạnh mẽ hơn.”

Gần sáng, trận pháo kích kết thúc. Đơn vị nhận lệnh phản công ngay lập tức.

Anh Dũng ôm cây đàn đặt lại vào ba lô rồi cùng đồng đội lao lên trận địa.

Trong trận chiến hôm ấy, anh đã hi sinh khi đang cứu một đồng đội bị thương.

Sau trận đánh, ông Bảo tìm thấy cây đàn guitar cũ nằm bên mép hầm trú ẩn, vài dây đàn đã đứt vì mảnh pháo.

Nhiều năm sau chiến tranh, cây đàn ấy vẫn được ông giữ gìn cẩn thận như một kỷ vật thiêng liêng.

Ông xúc động kể:

“Giữa chiến tranh khốc liệt, tiếng đàn của Dũng nhắc chúng tôi rằng người lính không chỉ biết chiến đấu, mà còn biết yêu cuộc sống và mơ về hòa bình.”

Cho đến hôm nay, mỗi lần nhìn lại cây đàn cũ, ông Lưu Quốc Bảo vẫn nhớ về người đồng đội năm xưa cùng những âm thanh giản dị đã sưởi ấm một thời hoa lửa đầy gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn