Cây đàn giữa trận bom

Cây đàn giữa trận bom
Trong một buổi biểu diễn dã chiến, Thu Hà đang hát thì còi báo động vang lên. Máy bay địch lao tới, bom nổ rung cả cánh rừng. Mọi người vội chạy xuống giao thông hào.
Một đồng đội kéo tay cô:
— “Hà, bỏ cây đàn đi!”
Nhưng Thu Hà vẫn ôm chặt cây đàn gỗ cũ trước ngực. Sau trận bom, chiếc áo cô phủ đầy đất đỏ, còn cây đàn bị mảnh bom làm xước một góc.
Có người hỏi:
— “Chỉ là cây đàn thôi, sao chị giữ bằng được?”
Thu Hà nhìn những người lính quanh mình rồi đáp:
— “Nếu mất tiếng hát, chiến trường sẽ lạnh lắm.”
Từ hôm ấy, cây đàn ấy được gọi là “cây đàn không rời trận địa”.



