CÂY ĐÀN HARMONICA
Giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, tiếng harmonica của một người lính trẻ đã trở thành âm thanh quen thuộc của cả đơn vị nơi tuyến lửa.
Năm 1971, Vũ Ngọc Hải phục vụ trong đơn vị thông tin đóng quân gần vùng rừng núi Kon Tum. Ngoài chiếc máy điện đài luôn đeo bên vai, anh còn mang theo một cây harmonica nhỏ bằng bạc đã cũ. Đó là món quà người anh trai để lại trước khi hy sinh. Mỗi tối sau giờ trực, Hải thường ngồi trên mô đất cạnh hầm trú, thổi vài giai điệu quen thuộc. Không ai biết tên bản nhạc. Chỉ biết tiếng kèn ấy rất buồn nhưng cũng rất ấm. Dần dần, cả đơn vị quen với âm thanh đó. Có hôm hành quân mệt lả, chỉ cần nghe Hải thổi kèn là mọi người lại thấy lòng nhẹ hơn. Một anh lính trẻ từng nói: — “Nghe tiếng kèn là biết hôm nay mình vẫn còn đủ anh em.” Một đêm mưa lớn, đường dây liên lạc bị đứt giữa lúc chiến sự căng thẳng. Hải cùng tổ thông tin lập tức lên đường nối lại dây. Mưa rừng xối xả, đất trơn như đổ mỡ. Đến gần sáng, công việc gần hoàn tất thì bất ngờ pháo địch dội xuống khu vực. Cả tổ phải nằm ép sát xuống giao thông hào. Sau loạt pháo, đồng đội kiểm tra lại mới phát hiện Hải bị thương ở vai. Máu thấm đỏ cả áo. Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là anh vẫn cố giữ chặt cây harmonica trong tay áo ngực. Một người đùa để giảm căng thẳng: — “Bị thương còn ôm cái kèn dữ vậy?” Hải cười nhợt nhạt: — “Mất cái này… tối tụi bây ai thổi nữa.” Cả tổ bật cười giữa trời mưa lạnh. Sau chiến tranh, ông Vũ Ngọc Hải trở về quê làm giáo viên âm nhạc. Cây harmonica cũ vẫn theo ông suốt nhiều năm, dù vài phím đã không còn vang đúng tiếng. Thỉnh thoảng trong những buổi gặp mặt cựu chiến binh, ông lại mang nó ra thổi. Âm thanh vẫn mộc mạc như giữa núi rừng năm nào. Và mỗi lần tiếng kèn vang lên, những người lính tóc đã bạc lại thấy mình như trở về thời tuổi trẻ — thời hoa lửa với những đêm dài, những người đồng đội và niềm tin chưa bao giờ tắt.



