Cây đàn harmonica bên bếp lửa
từng tham gia mở đường và bảo đảm giao thông trên các tuyến vận chuyển. Câu chuyện nói về tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1970. Đơn vị của ông Bùi Văn Khánh đóng quân trong một khu rừng thưa. Sau nhiều ngày làm nhiệm vụ liên tục. Đêm ấy. Mọi người được nghỉ sớm. Bên bếp lửa nhỏ. Một chiến sĩ trẻ tên Hải ngồi lặng im. Ông Khánh nhìn thấy. — “Nhớ nhà à?” Hải khẽ gật đầu. — “Mai là sinh nhật em.” Mọi người ngồi quanh bếp chợt im lặng. Thời chiến. Không ai nhớ nổi ngày tháng của riêng mình. Ông Khánh mở ba lô. Lấy ra một cây harmonica cũ. Đó là món đồ ông mang theo từ ngày rời quê. Ông đưa lên môi. Giai điệu chậm rãi vang lên giữa đêm rừng. Không ai nói gì. Chỉ ngồi lặng nghe. Khi bản nhạc kết thúc. Một đồng đội cười: — “Không có bánh sinh nhật.” Người khác tiếp lời: — “Nhưng có cả đơn vị đây rồi.” Tiếng cười vang lên. Ấm giữa đêm lạnh. Hải ngồi nhìn ngọn lửa nhỏ. Khẽ nói: — “Chắc em sẽ nhớ ngày sinh nhật này rất lâu.” Nhiều năm sau. Ông Khánh kể rằng cây harmonica ấy đã thất lạc từ lâu. Nhưng mỗi khi nghe tiếng nhạc vang lên đâu đó. Ông lại nhớ về đêm rừng năm ấy. Nhớ những con người đã cùng chia nhau một khoảng bình yên rất nhỏ. Giữa thời hoa lửa. Có những điều không thể giữ lại theo năm tháng. Nhưng cảm giác được ở cạnh đồng đội. Thì ở lại rất lâu trong ký ức con người.



