Trần Thị Thu Hà
Bà Trần Thị Thu Hà (sinh năm 1948) là cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường và san lấp hố bom tại tuyến lửa Trường Sơn. Với tinh thần "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", bà cùng đồng đội kiên cường bám trụ dưới mưa bom bão đạn, bảo đảm mạch máu giao thông thông suốt. Câu chuyện của bà là minh chứng sống động cho sức mạnh phi thường của tuổi trẻ Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, là ngọn lửa soi đường cho thế hệ thanh niên hôm nay.
Lịch sử dân tộc Việt Nam trải qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước đã được viết nên bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân rực rỡ của biết bao thế hệ. Khi những trang sách lịch sử khép lại, những chứng nhân của một thời hoa lửa vẫn đang sống lặng lẽ giữa đời thường. Họ mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh nhưng lại cất giữ một tâm hồn đầy kiêu hãnh và một tình yêu Tổ quốc vô bờ bến. Là một sinh viên ngành Công nghệ Điện Điện tử, lớn lên trong nền hòa bình độc lập và ngày ngày tiếp xúc với những máy móc, vi mạch hiện đại, tôi luôn tự hỏi: Sức mạnh diệu kỳ nào đã giúp cha anh ta đánh bại những cỗ máy chiến tranh, vũ khí tối tân bậc nhất của kẻ thù lúc bấy giờ chỉ bằng cuốc, xẻng và đôi bàn tay trần? Câu trả lời dần hiện rõ và chạm đến trái tim tôi khi tôi được lắng nghe câu chuyện của bà Trần Thị Thu Hà – một nữ cựu Thanh niên xung phong từng hiên ngang bám trụ trên tuyến lửa Trường Sơn huyền thoại.
Tuyến đường Trường Sơn - đường Hồ Chí Minh không chỉ là một kỳ tích lịch sử mà còn là biểu tượng cao đẹp của ý chí thống nhất đất nước. Nơi đó, hàng vạn thanh niên đã để lại tuổi thanh xuân. Bà Trần Thị Thu Hà sinh năm 1948 tại một vùng quê nghèo rốn lũ miền Trung. Năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất, đế quốc Mỹ điên cuồng trút hàng triệu tấn bom đạn nhằm cắt đứt tuyến đường chi viện chiến lược của ta. Đứng trước vận mệnh tồn vong của dân tộc, cô gái trẻ Thu Hà vừa tròn 18 tuổi đã gác lại những ước mơ dang dở phía sau giảng đường, tình nguyện viết đơn bằng máu xin gia nhập Lực lượng Thanh niên xung phong.
Bà được biên chế vào đội san lấp hố bom và đảm bảo giao thông tại một trong những "tọa độ chết" dọc tuyến đường Trường Sơn. Tại đây, bà nhanh chóng phải đối mặt với hiện thực vô cùng khốc liệt. Ký ức Trường Sơn trong bà không chỉ có sự hùng vĩ của đại ngàn mà là những cơn sốt rét rừng hành hạ đến rụng tóc, vàng da; là những bữa cơm độn sắn mốc meo chan với nước suối rừng, và đáng sợ nhất là tiếng gầm rú xé tai của phi đội B-52 thả bom rải thảm mỗi ngày. Kẻ thù trút xuống đủ loại bom mìn: bom bi, bom phá, bom từ trường... nhằm san phẳng mọi dấu vết của sự sống.
Tuy nhiên, khó khăn không làm chùn bước những đôi chân mở đường. Nhiệm vụ hàng ngày của bà Hà và đồng đội là túc trực tại các trọng điểm giao thông thường xuyên bị đánh phá. Bất kể ngày đêm, hễ máy bay địch rời đi, tiếng bom vừa dứt, khói bụi còn chưa kịp tan là các chị, các anh lại lập tức lao ra mặt đường. Họ dùng cuốc, xẻng, quang gánh vác đất đá để san lấp hố bom. Trong điều kiện thiếu thốn đủ đường, không có máy xúc, máy ủi, họ lấy "Tiếng hát át tiếng bom", dùng sự lạc quan của tuổi trẻ để xua tan đi sự khốc liệt của chiến trường.



