Cựu chiến binh

CÂY ĐƯỚC GIỮA RỪNG BOM

CÂY ĐƯỚC GIỮA RỪNG BOM

An Giang06/05/2026Phan Ngọc Mai (Trường TH&THCS Minh Thuận 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, sau nhiều đợt ném bom, cả một vùng rừng tràm cháy rụi.

Cụ Hai Đời cùng đội du kích được giao bám trụ bảo vệ căn cứ.

Có hôm bom B52 dội xuống liên tục. Đất rung như động đất. Cây đước gãy ngổn ngang. Nước dưới kênh nổi đầy xác cá.

Một đồng chí trẻ hoảng loạn:

“Chắc mình chết hết quá anh Hai…”

Cụ Hai Đời lúc ấy dù mất một cánh tay nhưng vẫn là người cứng rắn nhất đơn vị.

Cụ chỉ vào một cây đước cháy sém vẫn còn đứng giữa bãi bom:

“Cây còn đứng được thì mình cũng đứng được.”

Đêm đó, cả đội đào lại công sự giữa mùi khói khét lẹt.

Không ai ngủ.

Gần sáng, từ xa vang lên tiếng xuồng máy của địch.

Cụ Hai Đời ra lệnh:

“Tắt hết đèn. Đợi tụi nó vô gần.”

Khi xuồng địch lọt vào đoạn kênh hẹp, du kích bất ngờ nổ súng.

Trận đánh chỉ kéo dài vài phút nhưng buộc địch phải rút lui.

Sau trận ấy, cây đước cháy đen kia được bộ đội gọi là “cây đước gan lì”.

Mỗi lần trở lại chiến trường xưa, cụ Hai Đời đều tìm nhìn về phía ấy thật lâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂY ĐƯỚC GIỮA RỪNG BOM | Câu chuyện thời hoa lửa