Cựu Thanh niên xung phong

CÂY KHẾ SAU VƯỜN

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂY KHẾ SAU VƯỜN

Ngày anh Tâm lên đường, trước sân nhà chỉ có một cây khế nhỏ.

Anh nói với mẹ:

“Con đi vài năm thôi. Khi về, cây khế chắc sẽ lớn.”

Mẹ cười:

“Ừ, mẹ chờ.”

Tâm đi rồi, mẹ ngày ngày chăm sóc cây khế. Mỗi mùa, cây lại ra hoa rồi kết trái. Nhưng người mẹ chờ đợi vẫn không trở về.

Một ngày, một người đồng đội của Tâm tìm đến. Anh mang theo chiếc khăn cũ và nói:

“Anh Tâm thường kể về cây khế trước nhà. Anh ấy nói sau này về sẽ hái khế cho mẹ.”

Mẹ nghe xong, đưa tay chạm vào thân cây.

“Cây lớn rồi con ạ.”

Nhiều năm sau, mẹ mất.

Người em trai tiếp tục chăm sóc cây khế. Anh giữ lại căn nhà cũ và mỗi mùa quả chín đều hái những trái ngon nhất đặt lên bàn thờ.

Một hôm, con gái nhỏ hỏi:

“Chú Tâm là ai vậy bố?”

Anh chỉ lên bức ảnh trên bàn thờ.

“Là bác của con.”

“Bác ấy thích cây khế này lắm à?”

Anh mỉm cười:

“Ừ. Bác đã trồng nó trước khi đi xa.”

Cô bé chạy ra vườn, hái một quả khế chín rồi đặt lên bàn thờ.

“Bác ăn nhé.”

Người cha đứng phía sau, mắt cay cay.

Ngoài vườn, những chiếc lá khế rung nhẹ trong gió.

Cây khế đã lớn hơn rất nhiều so với ngày Tâm rời đi.

Nó không thể chờ một người trở về.

Nhưng nó đã ở lại, qua bao mùa mưa nắng, để kể cho những thế hệ sau về một người từng có một lời hứa rất giản dị:

“Khi trở về, anh sẽ hái khế cho mẹ.”

Lời hứa ấy chưa bao giờ được thực hiện.

Nhưng cây khế vẫn ra trái mỗi năm.

Như thể nó đang thay anh giữ lời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn