CÂY KHẾ TRƯỚC SÂN
Năm 1972, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Duy tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước lúc chia tay, anh đứng rất lâu dưới gốc khế, dặn em gái ở nhà cố gắng học tập, chăm sóc cha mẹ và nhớ tưới nước cho cây mỗi khi trời nắng. Lời dặn mộc mạc ấy đã theo bà Thúy suốt những năm tháng trưởng thành.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
CÂY KHẾ TRƯỚC SÂN
Tác giả: Lê Thị Mai Linh-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Hoàng Thị Thuý
-Năm Sinh:1962
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Mỗi lần trở về ngôi nhà cũ, bà Hoàng Thị Thúy, sinh năm 1962, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, đều dành ít phút đứng dưới gốc khế trước sân. Với nhiều người, đó chỉ là một cây ăn quả bình thường, nhưng với bà, đó là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm về người anh trai mà bà luôn yêu quý và kính trọng.
Bà Thúy kể rằng anh trai mình tên là Hoàng Văn Duy, sinh năm 1953. Thuở nhỏ, hai anh em thường cùng nhau chăm sóc cây khế do chính cha trồng. Mỗi mùa quả chín, anh Duy luôn hái những quả đẹp nhất dành cho em gái rồi mới mang phần còn lại ra chợ bán phụ giúp cha mẹ. Anh là người hiền lành, sống trách nhiệm và luôn nghĩ đến gia đình trước bản thân mình.
Năm 1972, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Duy tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trước lúc chia tay, anh đứng rất lâu dưới gốc khế, dặn em gái ở nhà cố gắng học tập, chăm sóc cha mẹ và nhớ tưới nước cho cây mỗi khi trời nắng. Lời dặn mộc mạc ấy đã theo bà Thúy suốt những năm tháng trưởng thành.
Sau thời gian huấn luyện, anh Duy được biên chế vào một đơn vị vận tải. Công việc của anh là cùng đồng đội vận chuyển lương thực, thuốc men và quân trang đến các đơn vị đang làm nhiệm vụ. Những chuyến đi thường diễn ra vào ban đêm, phải vượt qua nhiều cung đường rừng gồ ghề, lầy lội và luôn đòi hỏi sự cẩn trọng.
Theo lời bà Thúy, nhiều năm sau khi trở về, anh trai từng kể rằng có một lần đoàn xe phải dừng lại vì một cây lớn đổ chắn ngang đường sau cơn mưa. Nếu không kịp dọn đường, hàng tiếp tế sẽ đến nơi chậm hơn dự kiến. Không ai chờ lệnh, tất cả chiến sĩ cùng nhau dùng cưa, rìu và sức người để di chuyển thân cây. Mồ hôi ướt đẫm quần áo nhưng không ai than vãn. Khi con đường được thông và đoàn xe tiếp tục lăn bánh, mọi người đều cảm thấy nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ.
Sau ngày hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh Duy trở về quê hương và tiếp tục gắn bó với nghề nông. Anh luôn là người có mặt đầu tiên mỗi khi xóm làng cần giúp đỡ, từ sửa đường, làm thủy lợi đến hỗ trợ các gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Đối với các em trong nhà, anh vẫn là người anh mẫu mực, luôn động viên mọi người sống đoàn kết và chăm chỉ lao động.
Bà Hoàng Thị Thúy chia sẻ rằng anh trai rất ít khi nhắc đến những gian khổ trong thời gian quân ngũ. Điều anh thường kể nhiều nhất là tình đồng đội, sự sẻ chia và tinh thần vượt khó của những người lính. Bà cho rằng chính những điều đó đã tạo nên nhân cách đáng quý của anh trong suốt cuộc đời.
Buổi trò chuyện kết thúc khi bà Thúy nhẹ nhàng nhặt một quả khế vừa chín dưới gốc cây trước sân. Bà mỉm cười và nói rằng cây khế vẫn ra hoa, kết quả như ngày anh còn ở nhà. Cũng như tình cảm của bà dành cho người anh trai, dù thời gian có trôi qua bao lâu vẫn luôn đầy ắp sự yêu thương, biết ơn và tự hào. Những ký ức ấy sẽ mãi là tài sản tinh thần quý giá của gia đình và là lời nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng hòa bình, yêu thương người thân và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Tác giả
Lê Thị Mai Linh



