Bài viết

Cây me trước cổng làng

An Giang17/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cổng làng có cây me già. Dưới gốc me, du kích thường họp. Cây me cũng là nơi đặt ám hiệu. Nếu trên cành có khăn đỏ, nghĩa là an toàn. Nếu không có, nghĩa là nguy hiểm.

Một lần, địch giả vờ treo khăn đỏ để dụ du kích. Nhưng bà Tám nhìn kỹ, thấy khăn buộc sai cách. Bà lập tức chạy về báo. Nhờ đó, du kích không mắc bẫy.

Địch tức giận, chặt cây me. Cây đổ xuống, cả làng đau như mất người thân. Nhưng bà Tám nhặt hạt me, đem gieo khắp vườn.

Bà nói: “Cây me mất, nhưng hạt còn.” Vài năm sau, me con mọc lên.

Sau hòa bình, trước cổng làng lại có cây me mới. Người ta bảo đó là “cây me của ký ức”. Cây me không chỉ là cây, mà là chứng nhân của sự cảnh giác và mưu trí của nhân dân. Nó nhắc rằng dù bị phá, quê hương vẫn sẽ mọc lại từ những hạt nhỏ bé.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn