CÂY RỪNG KHÔNG NGỦ
CÂY RỪNG KHÔNG NGỦ
Trong khu rừng nơi đơn vị anh Bình đóng quân có một cây cổ thụ rất lớn. Tán cây rộng đến mức che kín cả khoảng đất bên dưới.
Mỗi lần hành quân qua đây, mọi người thường nghỉ chân dưới gốc cây ấy.
Anh Bình hay nói đùa:
“Cây này chắc cũng thành bộ đội rồi.”
Những năm chiến tranh, cây rừng không chỉ che nắng che mưa mà còn che chở cho biết bao người lính.
Có đêm bom rơi sát bên, mảnh đạn cắm đầy thân cây.
Nhưng sáng hôm sau, cây vẫn đứng đó.
Một lần, đơn vị bị lộ vị trí. Máy bay địch quần thảo liên tục trên đầu.
Mọi người phải tản ra trú ẩn.
Anh Bình cùng vài đồng đội nấp dưới gốc cây cổ thụ.
Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng.
Một mảnh bom lớn lao thẳng về phía họ.
Anh Bình đẩy người đồng đội sang một bên.
Khoảnh khắc ấy, thân cây lớn chắn ngang giữa làn lửa đỏ rực.
Khi trận bom kết thúc, cây cổ thụ bị cháy xém gần nửa thân.
Anh Bình cũng nằm lại dưới gốc cây ấy.
Sau chiến tranh, nhiều cánh rừng đã đổi khác. Nhưng cây cổ thụ năm xưa vẫn còn.
Người dân trong vùng gọi đó là “cây rừng không ngủ”.
Bởi họ tin rằng nơi ấy vẫn có một người lính đang lặng lẽ canh giữ sự bình yên cho núi rừng.



