Bài viết

Cây Sáo Tre Giữa Rừng

Một cây sáo tre mộc mạc vang lên giữa rừng sâu đã trở thành âm thanh xoa dịu nỗi nhớ nhà, nhưng cũng gắn với một sự ra đi lặng lẽ của người thổi sáo.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Hồi đó tôi không cầm súng nhiều như anh em… mà cầm sáo,” ông Tân kể, nụ cười hiền hiện lên. “Âm nhạc là cách chúng tôi giúp nhau vượt qua những ngày tháng nặng nề.”

Đơn vị văn công của ông thường di chuyển theo các đơn vị chiến đấu, biểu diễn nhanh gọn rồi lại rút đi.

“Nhưng có những lúc không cần sân khấu… chỉ cần một góc rừng và vài người nghe.”

Trong đội có một người tên Phúc, rất giỏi thổi sáo tre.

“Cây sáo của cậu ấy tự làm, đơn giản thôi… nhưng tiếng sáo thì rất đặc biệt.”

Mỗi buổi tối, khi công việc tạm lắng, Phúc lại mang sáo ra thổi. Những giai điệu quê hương vang lên, nhẹ nhàng mà sâu lắng.

“Anh em ngồi nghe, có người nhắm mắt, có người lặng im… như đang trở về nhà.”

Một đêm nọ, khi Phúc đang thổi sáo, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện.

“Chúng tôi tắt lửa, nằm xuống ngay.”

Tiếng sáo dừng lại. Không gian chìm vào im lặng căng thẳng.

“Bom rơi xuống không xa. Đất rung lên từng hồi.”

Sau đợt ném bom, mọi người kiểm tra lại.

“Phúc… không còn nữa.”

Không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra trong khoảnh khắc ấy.

“Chỉ thấy cây sáo tre nằm bên cạnh… còn nguyên.”

Ông Tân nhặt cây sáo lên, lau nhẹ lớp đất.

“Sau đó, tôi giữ nó.”

Nhiều năm sau, ông vẫn thỉnh thoảng mang sáo ra thổi.

“Không hay như Phúc… nhưng mỗi lần thổi, tôi lại nghe thấy tiếng của cậu ấy.”

Ông nhìn xa xăm:
“Có những âm thanh không bao giờ mất… chỉ là người thổi đã đi xa.”

Trong thời hoa lửa, một cây sáo tre nhỏ bé cũng có thể mang theo cả một bầu trời ký ức – nơi tiếng nhạc trở thành sợi dây nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa người còn và người đã khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn