Cựu chiến binh

CCB Đoàn Sinh Hưởng cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã hun đúc nên biết bao tấm gương anh hùng, dám xả thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc

Sinh năm 1949, trong một gia đình nông dân ở phường Bình Ngọc, TP Móng Cái, Đoàn Sinh Hưởng là hậu duệ của Đốc tướng Đoàn Nhữ Hài, một danh thần nổi tiếng dưới triều vua Trần Anh Tông. Có lẽ vì là hậu duệ nhà binh nên từ nhỏ ông đã có một khát khao là được vào quân ngũ. Bởi vậy năm 17 tuổi, mặc dù chưa đủ tuổi, thiếu chiều cao và cân nặng để đi bộ đội nhưng cậu bé Hưởng vẫn xin được nhập ngũ. Năm đó, địa phương ông có 29 người được gọi nhập ngũ, trong đó bị khuyết một người do không đủ điều kiện

Quảng Ninh01/01/2026Đoàn xã Thống Nhất (Đoàn xã Thống Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1949, trong một gia đình nông dân ở phường Bình Ngọc, TP Móng Cái, Đoàn Sinh Hưởng là hậu duệ của Đốc tướng Đoàn Nhữ Hài, một danh thần nổi tiếng dưới triều vua Trần Anh Tông. Có lẽ vì là hậu duệ nhà binh nên từ nhỏ ông đã có một khát khao là được vào quân ngũ. Bởi vậy năm 17 tuổi, mặc dù chưa đủ tuổi, thiếu chiều cao và cân nặng để đi bộ đội nhưng cậu bé Hưởng vẫn xin được nhập ngũ. Năm đó, địa phương ông có 29 người được gọi nhập ngũ, trong đó bị khuyết một người do không đủ điều kiện sức khoẻ, Đoàn Sinh Hưởng đã xin thế chân. Ngày 28/9/1966, chàng trai Đoàn Sinh Hưởng tạm biệt gia đình, quê hương lên đường nhập ngũ.

Năm 1975, sau khi miền Nam được giải phóng, Thiếu uý Đoàn Sinh Hưởng (26 tuổi) được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND. Mùa hè năm 1978, ông còn vinh dự có mặt trong Đoàn Đại biểu Thanh niên Việt Nam tham dự Festival thanh niên thế giới tại Cu Ba. Sau đó, ông được điều về Quân khu 4 làm đến Tư lệnh Quân khu. Trong những năm ông giữ trọng trách ở đây, ông đã có công phối hợp với nước bạn Lào diệt phỉ góp phần tạo lập hành lang biên giới ổn định để bà con nhân dân hai bên yên tâm sản xuất, sinh hoạt; xây dựng mối quan hệ chiến lược Việt - Lào.

Sau này, trong một dịp trò chuyện với phóng viên, Trung tướng Đoàn Sinh Hưởng chia sẻ: “Từ ngày tôi rời đất Bình Ngọc, Móng Cái qua bến đò ngang, ca vang khúc hát “Hành quân xa”, cho đến khi thôi giữ chức Tư lệnh Quân khu 4, vừa tròn 43 năm quân ngũ. Dù ở đâu làm gì, tôi cũng luôn tự hào về truyền thống của quê hương, dòng tộc. Tôi lớn lên bằng củ khoai, bát cháo đồng quê, lời ru của mẹ, câu chuyện kể của cha trong âm hưởng lao xao vi vút tiếng gió phi lao và tiếng biển Bình Ngọc khi ào ạt bão giông, khi rì rầm sâu lắng. Quê hương nghĩa nặng tình sâu, tình cảm mẹ, cha, anh chị em ruột thịt, tình nghĩa thầy trò, bạn bè ấu thơ và tình yêu tuổi trẻ... đã chắp cánh ước mơ tôi, nâng bước tôi vượt qua biết bao thách đố hiểm nguy một thời trận mạc và khó khăn trong cuộc sống đời thường”.

“Hòa bình không phải là thứ có sẵn. Nó là kết quả của bao nhiêu máu xương, bao nhiêu tuổi trẻ đã ngã xuống. Thế hệ trẻ hôm nay cần hiểu rằng, yêu nước không chỉ là cầm súng chiến đấu, mà còn là học tập, lao động, sáng tạo để đưa đất nước tiến lên…”. Cựu chiến binh Nguyễn Năng Nghĩa nhắn nhủ với chúng tôi như vậy. Những câu chuyện về “dũng sĩ diệt Mỹ” của quê hương Quảng Ninh anh hùng không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là những bài học sống động về tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và sự cống hiến. Để hôm nay, sau nửa thế kỷ non sông liền một dải, đất nước bình yên và nhân dân hạnh phúc, ta sẽ biết trân trọng quá khứ, tự hào về những người đi trước và nguyện tiếp bước trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn