Cựu chiến binh

CCB Hoàng Công Ngự

ký ức ngày giải phóng trong trái tim cựu chiến binh

Lai Châu06/04/2026xã Nậm Mạ (xã Nậm Mạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, khi chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn chiến đấu ác liệt, chàng trai Hoàng Công Ngự, quê ở Nam Định, khi đó tròn 19 tuổi đã xung phong lên đường nhập ngũ. Cùng với tuổi trẻ cả nước thời ấy, thanh niên Hoàng Công Ngự đã hướng về miền Nam với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Ông Hoàng Công Ngự, nay sinh sống tại huyện Tân Uyên, tỉnh Lai Châu nhớ lại: "Chúng tôi hành quân đi bộ rất vất vả. Đơn vị tôi đi 8 tháng trời từ Hòa Bình mới đến mũi Cà Mau, quá trình đi vừa chiến đấu vừa học tập. Lúc ấy toàn thể anh em đều hừng hực khí thế, trong lòng chỉ có một niềm tin đất nước phải độc lập, Bắc - Nam phải sum họp một nhà."

Là chiến sĩ của Đại đội thông tin, thuộc Trung đoàn 10, ông Ngự được giao nhiệm vụ đảm bảo thông tin liên lạc giữa các mũi tiến công trên chiến trường ác liệt Tây Nam Bộ và Campuchia.

Năm 1969, sau khi nghe tin Bác Hồ mất, dù cả Đại đội đều rất buồn và đeo băng tang trên ngực để tưởng nhớ Người, nhưng ai nấy cũng đều quyết tâm cho trận đánh phía trước. Đơn vị ông có người đã hy sinh khi chưa kịp gọi điện về quê lần nào; có người thì vĩnh viễn nằm lại trong rừng già, mỗi lần nhắc đến, ông lại nghèn nghẹn.

Ông Ngự cho biết, trận chiến đầu tiên ông tham gia là đánh đồn bốt ở biên giới Campuchia. Trận đánh đó rất ác liệt, trên bom, dưới đạn, 3 đồng đội của ông là đại đội trưởng và 2 chiến sĩ đã hy sinh; riêng ông bị thương nặng. Đến khi được đồng đội tìm thấy, đưa về đơn vị ông mới biết mình còn sống. Khi đang tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh và đang ở Cần Thơ, ông và đồng đội mừng rỡ khi hay tin chiến thắng.

Ông Ngự cho biết: "Đúng 11h30 trưa ngày 30/4/1975, tôi nghe thấy đồng đội la lên là Dương Văn Minh đã đầu hàng rồi thì anh em ai cũng vỗ tay và hô lên giải phóng rồi, giải phóng rồi. Người dân ở thành phố Cần Thơ tràn ra đường, từ già đến trẻ, ai cũng phấn khởi nhảy lên múa và vỗ tay vui mừng. Chúng tôi ai nấy đều rất phấn khởi, vỗ tay hô lên là hòa bình rồi, hòa bình rồi".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn