CCB Hoàng Văn Bảy
CCB Hoàng Văn Bảy
Ông Hoàng Văn Bảy, Tiểu đội trưởng Tiểu đội 2, Trung đoàn 176 còn nhớ ông và đồng đội được phân công vào đơn vị đánh đồi A1. Nhiệm vụ chính và quan trọng nhất của họ là đào hào, trong khi bom đạn Pháp vẫn ngùn ngụt bên trên.
Đau thương đến thế, quả đúng là “máu trộn bùn non” như lời thơ mà nhà thơ Tố Hữu từng viết. Song, những người lính trẻ quả cảm không hề chùn bước. Lớp sau nối tiếp lớp trước, cho chiến hào kéo dài mãi để quân đội ta vận chuyển lương thực, súng đạn, pháo cao xạ và thuốc men vào được trận địa.
“Quân đội ta vừa đánh nhau với địch, vừa đào hào từ trong rừng tiến sát đồi A1 nhưng Pháp không hề hay biết, vì chúng tôi vừa đào vừa ngụy trang bằng cách gác cây lên trên, hào đào đến đâu thì ngụy trang đến đấy. Mỗi đêm hành quân người này cách người kia 5 mét, lúc đầu nằm sát xuống mặt đất đào, vì nếu đứng quân địch sẽ phát hiện ra, khi hào sâu hơn một chút thì có thể ngồi mà đào, sâu hơn nữa thì đứng, cứ thế người này nối người kia tạo thành những chiến hào áp sát hầm chỉ huy của địch,” ông Bảy kể.
Khi đường hào của ta tiến sát, đơn vị của ông Bảy được lệnh rút lui để các chiến sỹ khác đặt bộc phá với khối lượng gần 1 tấn thuốc nổ phá tan hầm địch.
Kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với ông Bảy chính là vào ngày 7/5/1954. Sáng hôm đó quân đội ta tổng công kích tiêu diệt thực dân Pháp tại Điện Biên Phủ, khi đang giao tranh, ông bị trúng đạn ở bắp đùi và được đưa về tuyến sau.
Khi đang nằm trên giường bệnh thì ông Bảy nghe tin quân đội ta đã tiêu diệt hoàn toàn Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ và địch đã ra hàng.
“Tất cả ai ai cũng vui mừng nhảy múa, tôi đang bị thương mà cũng bật dậy, hò reo, ôm chầm lấy mọi người vì hạnh phúc vô cùng,” ông Bảy xúc động./.


