Cựu chiến binh

CCB Lê Mộng Hà - Dấu chân người đặc công giữa rừng Trung ương Cục

Cựu chiến binh Lê Mộng Hà là thương binh hạng 1/4, từng tham gia lực lượng đặc công và trực tiếp chiến đấu, bảo vệ Căn cứ Trung ương Cục miền Nam trên chiến trường Tây Ninh trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giữa mưa bom, bão đạn và những cuộc càn quét ác liệt của địch, ông cùng đồng đội bám trụ nơi căn cứ đầu não của cách mạng miền Nam, góp phần giữ vững tuyến chỉ huy chiến lược cho đến ngày toàn thắng.

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CCB Lê Mộng Hà - Dấu chân người đặc công giữa rừng Trung ương Cục

Những cánh rừng già Tây Ninh hôm nay phủ một màu xanh yên bình.

Ít ai biết rằng, hơn nửa thế kỷ trước, nơi ấy từng là chiến trường khốc liệt, nơi mỗi gốc cây, mỗi con suối đều in dấu chân của những người lính đặc công.

Trong số đó có ông Lê Mộng Hà.

Mỗi lần nhắc về những năm tháng ấy, ông chỉ cười hiền rồi nói:

"Ngày đó, ai cũng nghĩ đơn giản lắm. Còn căn cứ là còn cách mạng."

Câu nói ngắn gọn ấy chứa đựng cả một thời tuổi trẻ.

Những năm kháng chiến chống Mỹ, ông được phân công làm nhiệm vụ trong lực lượng đặc công, trực tiếp tham gia bảo vệ Căn cứ Trung ương Cục miền Nam – "đầu não" của cách mạng ở chiến trường miền Nam.

Nơi ấy không có những bức tường bê tông.

Không có hầm kiên cố.

Chỉ có rừng già, những con đường mòn và ý chí của người chiến sĩ.

Địch biết rõ tầm quan trọng của căn cứ.

Máy bay trinh sát quần thảo mỗi ngày.

Bom B-52 nhiều lần cày nát cả khu rừng.

Những cuộc hành quân quy mô lớn với xe tăng, pháo binh và bộ binh liên tục được mở ra nhằm tìm diệt lực lượng cách mạng.

Nhưng mỗi lần như vậy, những người lính đặc công lại âm thầm di chuyển.

Ban ngày ẩn mình dưới tán rừng.

Ban đêm trinh sát, nghiên cứu mục tiêu và chuẩn bị phương án chiến đấu.

Ông Hà nhớ lại:

"Đặc công thì phải thuộc từng lối đi, từng gốc cây. Muốn đánh thắng phải nghiên cứu mục tiêu thật kỹ."

Trước mỗi trận đánh, chỉ huy đơn vị cùng các tổ chiến đấu ngồi lại phân tích địa hình, hướng tiếp cận, đường rút lui và từng tình huống có thể xảy ra.

Không một quyết định nào được đưa ra bằng cảm tính.

Bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng sinh mạng của cả tổ chiến đấu.

Có những đêm, đơn vị hành quân hàng chục kilômét trong rừng.

Mỗi người chỉ mang theo ít lương khô và nước uống.

Không được đốt lửa.

Không được gây tiếng động.

Ánh sáng duy nhất là ánh trăng len qua kẽ lá.

Ông kể rằng điều đáng sợ nhất không phải là đói hay mệt.

Mà là phải giữ tuyệt đối bí mật.

Một cành cây gãy.

Một tiếng ho.

Hay một dấu chân để lại cũng có thể khiến cả đơn vị bị lộ.

Trong một trận đánh, đơn vị của ông phải đối mặt với hỏa lực rất mạnh của đối phương.

Đạn pháo dội xuống liên tiếp.

Đất đá tung mù mịt.

Nhiều đồng đội bị thương.

Bản thân ông cũng bị mảnh đạn găm vào người, để lại thương tật suốt đời.

Nhưng ngay cả khi bị thương, ông vẫn cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ rồi mới rút khỏi trận địa.

Sau này, khi được hỏi điều gì giúp mình vượt qua tất cả, ông chỉ mỉm cười:

"Mình không chiến đấu một mình. Sau lưng mình là đồng đội, là nhân dân."

Đó là sức mạnh lớn nhất của người lính.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về với cơ thể mang nhiều vết thương.

Thương tật được xác định ở mức 1/4.

Nhưng trong ông không có sự bi quan.

Ông coi những vết thương ấy là một phần ký ức của tuổi trẻ.

Mỗi dịp gặp gỡ học sinh, đoàn viên, ông đều kể về những cánh rừng Tây Ninh, về những người đồng đội đã nằm lại và về niềm tin không bao giờ tắt vào ngày đất nước hòa bình.

Ông thường nhắn nhủ:

"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng lòng yêu nước thì không bao giờ được phép phai nhạt."

Đối với ông, hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên có được.

Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và tuổi xuân của biết bao người lính vô danh.

Những cánh rừng Trung ương Cục hôm nay đã trở thành di tích lịch sử.

Du khách đến tham quan thường lặng người khi nghe kể về cuộc sống giữa bom đạn của những chiến sĩ năm xưa.

Ở đó, hình ảnh người đặc công Lê Mộng Hà vẫn hiện lên giản dị nhưng kiên cường.

Một người lính không nói nhiều về chiến công của mình.

Chỉ lặng lẽ giữ trong tim ký ức của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn