Cựu chiến binh

CCB Lê Văn Đứng

Câu chuyện về CCB Lê Văn Đứng

Hưng Yên08/02/202611a62 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi viết về những cựu chiến binh (CCB), ban đầu chúng tôi có chút e ngại bởi nếu không khéo sẽ khơi lên nỗi đau trong lòng họ. Nhưng khi gặp, trò chuyện cùng các chú, các bác, chúng tôi mới biết mình lo xa. Bởi những CCB ấy đã biến đau thương thành sức mạnh, tạo nên một động lực cống hiến to lớn trong thời chiến lẫn thời bình. Trong đôi mắt họ vẫn hừng hực nhiệt huyết như đang ở tuổi đôi mươi.

Về với huyện Đức Huệ gặp ông Lê Văn Đứng (SN 1965, ngụ ấp 4, xã Mỹ Thạnh Đông). Ông Đứng là thương binh hạng 1/4. Khi chúng tôi đến thăm, ông đang cắt cỏ cho đàn bò 6 con. Ông niềm nở đón khách, nhanh nhẹn trong hành động dù đã mất một chân.

Năm 1983, ông Đứng học hạ sĩ quan tại Quân đoàn 4. Tháng 8/1984, ông học sĩ quan tại Trường Sĩ quan Lục quân 2. Năm 1986, ông được kết nạp Đảng. Tháng 7/1987, ông ra trường rồi tình nguyện sang chiến trường Campuchia. Tại đây, ông làm Đại đội phó Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 250, Sư đoàn 309. Sang nước bạn, ông và đồng đội ở nửa tháng gần đền Angkor Wat. Tại đây, ông cảm nhận được phần nào tội ác của Khmer đỏ khi nhìn thấy xương người chất thành đống. Thực tế đó càng nung nấu quyết tâm trong ông và đồng đội. Sau đó, ông về đơn vị gần biên giới Thái Lan.

Ông Lê Văn Đứng (ấp 4, xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Huệ) chăn nuôi, trồng trọt cải thiện cuộc sống

Nơi này rừng thiêng nước độc. Bản thân ông từng bị những cơn sốt rét rừng hành hạ. Nước uống lấy từ mạch nước chảy ra trong những núi đá vôi, sau khi đun sôi, dưới đáy nồi còn đọng lại một lớp vôi dày. Trong điều kiện đó, ông Đứng và đồng đội động viên nhau, quyết tâm chiến thắng Khmer đỏ.

Trong một trận đánh vào tháng 8/1988, ông giẫm phải mìn. Tỉnh dậy chỉ còn một chân, người Thượng úy trẻ rất buồn và tuyệt vọng. Nỗi đau ấy dần vơi đi khi ông được chính quyền, đồng đội, gia đình động viên, tạo điều kiện làm ăn sinh sống. Sau này nghĩ lại, ông Đứng thấy mình còn may mắn khi nhiều đồng đội ông đã nằm lại chiến trường.

Về quê, ông năng nổ tham gia vào công cuộc phát triển đất nước. Các ban, ngành, đoàn thể, chính quyền địa phương thường thăm hỏi, giúp vốn để ông chăn nuôi, xây tặng nhà tình nghĩa. Ông được hưởng đầy đủ chính sách của Đảng và Nhà nước dành cho thương binh.

Giai đoạn 2010-2013, ông Đứng là Chi hội trưởng Chi hội CCB ấp 4, xã Mỹ Thạnh Đông. Trong sự biết ơn và ngưỡng mộ, chúng tôi xin những CCB một lời khuyên. Cả ông Bảy và ông Đứng đều cho rằng, người trẻ ngày nay cần học tập tốt, lao động tốt, hoàn thành nhiệm vụ mà Đảng và Nhà nước giao; phải vững chắc niềm tin vào sự độc lập, tự do trường tồn của đất nước. Thời còn mưa bom, bão đạn, nhờ tinh thần và ý chí sắt đá ấy mà những CCB đã vượt lên tất cả đau thương, gian khó.

Chúng tôi rời nhà ông Lê Văn Đứng khi nắng đã lên cao. Trên nền sân đất còn in rõ những dấu của chiếc chân bằng gỗ. Những CCB sẽ mãi là chứng nhân lịch sử để người sau nhớ ơn, tạc dạ ghi lòng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn