Cựu chiến binh

CCB - Phạm Thị Xuân

Phú Thọ15/12/2025Đoàn xã Yên Phú (xã Yên Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Phạm Thị Xuân, 74 tuổi, ngụ phường 3, thành phố Tây Ninh, tinh thần bộ đội Cụ Hồ như bất diệt.

Tháng 8.1974, theo lệnh tổng động viên chi viện cho chiến trường miền Nam, bà Phạm Thị Xuân theo chân các anh, em trai mình đăng ký nhập ngũ.

Trong khí thế sục sôi ngày ấy, bà Xuân một lòng muốn vào chiến trường miền Nam làm công tác thông tin. Bà kể: “Khi ấy, bố mẹ tôi can ngăn nhiều lắm nhưng tôi vẫn quyết đi bởi khi địch còn bắn phá thì có hoà bình được không? Khi miền Nam chưa giải phóng thì hoà bình được không?”. Những lời tâm can ấy của nữ sinh vừa tốt nghiệp trường trung cấp sư phạm làm ba mẹ động lòng. Vậy là bà tham gia quân ngũ làm chiến sĩ thông tin Đoàn 581 thuộc Quân khu 3 hoạt động tại tỉnh Hà Nam Ninh (cũ).

Thế nhưng, ý định vào chiến trường miền Nam của bà Xuân không thể thực hiện. Bà ở lại làm nhiệm vụ hỗ trợ chăm sóc thương binh từ chiến trường miền Nam chuyển ra. Lúc đó, bà được nghe động viên rằng cả hai chiến trường đều quan trọng như nhau. Bởi với những người chiến sĩ đã chiến đấu, hy sinh một phần xương máu đang mang trên mình những vết thương đau đớn, viên đạn còn chưa lấy ra khỏi cơ thể thì chăm sóc họ cũng giống như việc chiến đấu trên chiến trường. Nhiệm vụ nào cũng vinh quang như nhau.

Vậy là cô gái trẻ khi ấy ở lại làm công tác thông tin, hỗ trợ chăm sóc, tuyên truyền phục vụ các thương binh. Bà Xuân nói, ngày ấy bà rất yêu thích và luôn nỗ lực làm tốt nhất công việc của mình. Bà được công nhận chiến sĩ thi đua quyết thắng.

Ngày đó, người ta hay thấy cô chiến sĩ thông tin một vai đeo cuộn dây đồng, bên còn lại là hộp máy quay đạp xe hàng chục cây số từ trạm an dưỡng này sang trạm an dưỡng khác để làm nhiệm vụ, không để việc kết nối liên lạc bị đứt đoạn. Cũng cô chiến sĩ hoạt bát ấy thường xuyên cùng đồng đội kể chuyện cho thương binh nghe về những trận đánh lịch sử, những tấm gương anh hùng, những câu chuyện đời thường hay những tin chiến thắng từ miền Nam để giúp họ vơi cơn đau, vững niềm tin.

Kể chuyện cho thương binh nghe, bà Xuân cũng được nghe họ kể lại những câu chuyện về tình đồng đội, sự khốc liệt của chiến trường miền Nam với những mất mát, hy sinh. Có những câu chuyện mà đến nay khi nhắc đến vẫn khiến bà nghẹn ngào như lúc được nghe người trong cuộc kể lại ngày nào. Đó là câu chuyện đầy bi hùng của gia đình anh thương binh quê Quảng Trị với 4 người đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường, chỉ còn mỗi anh. Là câu chuyện của một người anh quen biết đã trở thành anh hùng và mãi mãi ở lại chiến trường miền Nam khi tuổi vừa 28.

Từ những câu chuyện nghe được, bà có thể cảm nhận sự khốc liệt của chiến tranh. Bà tâm sự: “Lúc nghe những câu chuyện đó, cảm nhận được những mất mát to lớn, thì với tôi, không khao khát nào lớn hơn khao khát hoà bình, miền Nam được giải phóng, Bắc Nam sum họp một nhà”.

Đã qua nửa thế kỷ, ký ức những ngày gần cuối cuộc chiến vẫn in hằn trong trí nhớ người cựu chiến binh. Ngày có tin chiến thắng từ miền Nam chuyển về, người dân cùng nhau hò reo. Cả làng cùng vui, hô hào rất khí thế, hướng về miền Nam. Đó mãi mãi là ký ức đẹp.

Ngày 30.4 năm 1975, bà Xuân nhớ lại, tất cả người dân tập trung dưới những tán cây để nghe ngóng tin tức từ đài phát thanh. Đơn vị bà đóng quân ở nhà dân nên cũng cảm nhận được không khí lúc ấy. Ngay khoảnh khắc xe tăng ta húc đổ cổng dinh Độc Lập, niềm vui giải phóng được vỡ oà với những nụ cười và giọt nước mắt hạnh phúc. Nhưng trong niềm hạnh phúc đó cũng có chút bùi ngùi vì không còn Bác

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn