Chấm dứt hơn 20 năm đất nước bị chia cắt
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, mồ côi cha từ nhỏ tại thị xã Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh, ông Lê Tiến Soảng là con út trong gia đình có 9 người con. Năm 1963, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ khi ấy lặng lẽ gác lại những khát khao riêng của tuổi đôi mươi, khoác ba lô lên đường nhập ngũ: “Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình phải đi”, ông kể lại bằng giọng bình thản nhưng đầy quyết đoán.
Tháng 3-1964, thực hiện chủ trương chi viện cho nước bạn Lào trong chiến dịch giải phóng Cánh đồng Chum, ông được phân công tham gia với vai trò lính pháo cao xạ dưới sự chỉ huy của Thiếu tướng Nguyễn Bằng Giang. Hành trình sang Lào vô cùng gian khổ, đoàn xe phải đi vòng qua Ninh Bình, Thanh Hóa rồi Nghệ An mới có thể sang nước bạn. Chiến trường Cánh đồng Chum lúc bấy giờ là một trận địa vô cùng khốc liệt, vừa giải phóng hôm trước, hôm sau có thể đã bị chiếm lại, tình thế liên tục giằng co. Chính vì vậy, lực lượng pháo cao xạ mà ông tham gia đã gấp rút lên đường, kịp thời chi viện. Từ tháng 3 đến tháng 7, đúng 4 tháng, bắn rơi được 4 máy bay F8U, Thậm chí lúc ấy mỗi người còn mang cho mình một số hiệu mà ông Soảng hay gọi vui là số chết ông Soảng nói:“Tôi mang số hiệu S48, số hiệu này luôn phải đút ở túi ngực để khi hy sinh người ta còn mò ra để biết thông tin, quê quán”, Cuối năm 1965, sau những tháng ngày chiến đấu nơi chiến trường, ông về Trường Sĩ quan Pháo binh ở Sơn Tây để học tập và nghiên cứu. Đến giai đoạn 1966-1967, ông được biên chế làm Đài trưởng Đài Radar P-35 thuộc Đại đội 45 anh hùng. Từ cuối năm 1970 đến đầu 1971, ông bước vào Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, lúc đó thuộc Tiểu đoàn 18, Trung đoàn 243 với nhiệm vụ bảo vệ tuyến giao thông chiến lược tại khu vực cửa khẩu Đường 16 và Đường 18 của Nam Lào. Tiếp đó là những ngày tháng chiến đấu gian khổ trong chiến dịch giải phóng thành phố Đông Hà, Quảng Trị năm 1972. Lúc bấy giờ, ông Soảng giữ chức Đại đội trưởng Đại đội 6, Tiểu đoàn 18, Trung đoàn 243 tham gia bảo vệ hệ thống ngầm sông Bến Hải. Ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ tại các trận địa pháo, giữa những trận mưa bom, bão đạn ác liệt.Đến năm 1975, hành quân vào Nam, ông theo mũi tiến công hướng Đông Nam Sài Gòn. Vừa đặt chân tới nơi, xe của ông chỉ mới đi thêm khoảng 300 mét thì bất ngờ trúng đạn cối của tàn quân địch. Vụ nổ xảy ra quá nhanh khiến ba người hy sinh ngay tại chỗ gồm Tiểu đoàn trưởng, Đại đội trưởng và một đồng chí trinh sát. Sau khi may mắn thoát nạn, ông tiếp tục chỉ huy bố trí trận địa và đại đội sau đó đã lập chiến công xuất sắc, bắn rơi ba trực thăng của địch khi chúng tháo chạy ra biển, một chiếc vào tối 28-4 và hai chiếc vào tối 29-4. Khi nghe tin cờ giải phóng đã tung bay trên nóc Dinh Độc Lập vào trưa 30-4-1975, báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của chính quyền Sài Gòn, ông Soảng và đồng đội vỡ òa xúc động.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ những năm tháng bom rơi đạn nổ, nhưng trong trái tim người lính pháo cao xạ năm nào, ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Ở ông, người ta không chỉ thấy phẩm chất của một người lính gan dạ, kiên cường mà còn là hình ảnh của một công dân gương mẫu, luôn lặng thầm cống hiến cho đất nước.



