Chàng thanh niên Hoàng Quốc Toán siết chặt cây súng trong tay
Giữa ngút ngàn đồi núi Xiêng Khoảng, sương mờ phủ kín những lối hào ngoằn ngoèo cắt qua lòng đại ngàn. Ngồi bên mép hầm nép mình dưới rặng cây bạt ngàn, chàng thanh niên Hoàng Quốc Toán siết chặt cây súng trong tay, mắt đau đau dõi về khoảng không bao la của Cánh Đồng Chum. Với ông, vùng đất cao nguyên huyền thoại ấy chính là nơi ghi dấu những năm tháng gian khổ nhưng kiêu hãnh nhất.
Những năm tháng chống Mỹ khốc liệt, Cánh Đồng Chum được xem là "chảo lửa" chiến lược, nơi địch tập trung lực lượng hòng đè bẹp sức kháng chiến của cách mạng hai nước Việt - Lào. Máy bay địch gầm rú ngày đêm, dội xuống từng trận mưa bom cày xới nát đất đá. Giữa cái nắng cháy da mùa khô và những cơn mưa rừng thấu xương, ông Hoàng Quốc Toán cùng đồng đội vẫn kiên cường bám bạt, đào hào, dựng đồn, giữ vững từng điểm cao then chốt.
Ký ức khắc sâu nhất trong tâm khảm ông Toán là những ngày sát cánh chiến đấu cùng các chiến sĩ Lào. Giữa làn mưa đạn rít qua đầu, họ chia nhau từng hớp nước quý giá, nhường nhau từng củ sắn lùi ấm nóng giữa đêm lạnh. Trong trận phản công oanh liệt trên cao điểm năm ấy, trước sức ép áp đảo của đối phương, ông Hoàng Quốc Toán cùng đơn vị đã mưu trí giữ vững trận địa, đánh bật nhiều đợt tiến công dồn dập, bảo vệ an toàn cho lực lượng và tuyến đường tiếp viện.
Đã có biết bao đồng đội của ông vĩnh viễn nằm lại nơi đất bạn, gửi lại tuổi thanh xuân rực rỡ dưới lớp cỏ xanh Cánh Đồng Chum. Những giọt máu hy sinh ấy đã tô thắm thêm tình đoàn kết hữu nghị đặc biệt Việt - Lào thủy chung, son sắt.
Rời chiến trường trở về với đời thường, mái tóc đã điểm bạc nhưng khí chất người lính năm xưa vẫn vẹn nguyên trong ánh mắt ông Hoàng Quốc Toán. Câu chuyện về thời hoa lửa trên cao nguyên Xiêng Khoảng của ông mãi là bài ca hùng壮, truyền ngọn lửa yêu nước và niềm tự hào cho các thế hệ mai sau.



