CHÀNG TNXP ĐÀO HẦM TRÚ ẨN CHO ĐOÀN QUÂN HÀNH QUÂN
Chàng thanh niên xung phong trẻ tuổi tham gia nhiệm vụ đào hầm trú ẩn dọc đường để bảo vệ các đơn vị hành quân qua vùng trọng điểm bom đạn.
Năm 1972, chiến trường khu vực ngã ba Kinh Ngang – Bạc Liêu trở thành “tọa độ lửa”, khi địch liên tục dội bom nhằm chặn đường hành quân của bộ đội. Trong những ngày tháng ấy, Nguyễn Văn Liệu, mới tròn mười tám tuổi, gia nhập lực lượng thanh niên xung phong với nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng hiểm nguy: đào hầm trú ẩn cho các đoàn quân đi qua.
Đêm nào cũng vậy, khi tiếng máy bay gầm rú từ xa, Liệu lại cùng tổ TNXP nhanh chóng tỏa ra hai bên đường, xác định vị trí đào hầm. Hầm phải sâu, chắc, đủ cho hàng chục chiến sĩ tránh bom đạn bất ngờ. Đất vùng này nhiều phèn, cứng như đá, đào vài nhát cuốc là bật cả tia lửa nhỏ. Mồ hôi chảy xuống pha cùng bùn đất, nhưng Liệu và đồng đội vẫn miệt mài.
Có đêm, khi tổ vừa đào xong ba hố trú ẩn thì pháo sáng địch rải trắng cả bầu trời. Một loạt bom nổ ở đầu bờ kênh khiến mặt đất rung chuyển. Không kịp nghỉ, Liệu lao ngay ra hiệu cho đơn vị bộ đội đang hành quân áp sát:
“Nhanh đi! Có hầm rồi! Vào ngay đi các anh!”
Chỉ vài phút sau, máy bay thả thêm một loạt bom bi xuống đúng hướng đoàn quân vừa đi qua. Nhìn từng tốp chiến sĩ chui vào hầm an toàn, Liệu thở phào nhẹ nhõm. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu nhiệm vụ của mình tuy thầm lặng nhưng lại là chiếc “lá chắn” sống cho bao người lính.
Một lần khác, khi cả tổ đang đào hầm thì một trái bom nổ gần. Đất đá văng vào mặt khiến Liệu bị thương rách má, máu chảy xuống cổ. Nhưng anh vẫn lặng lẽ lấy khăn buộc lại, tiếp tục đào, vì biết chỉ cần chậm vài phút, cả đại đội đang hành quân sẽ gặp nguy hiểm.
Những hầm trú ẩn mà Liệu và đồng đội làm ra mỗi đêm đã cứu sống hàng trăm lượt bộ đội. Có chiến sĩ gặp lại anh sau trận đánh đã xúc động nói:
“Không có mấy đứa TNXP tụi em đêm đó, chắc giờ anh không đứng đây nữa.”
Kết thúc chiến tranh, Liệu trở về với khung người gầy gò, bàn tay chai sạn. Nhưng với anh, những tháng ngày đào hầm trong mưa bom không phải để nhớ lại mà để tự hào.
Anh thường bảo:
“Chúng tôi không đánh giặc, nhưng góp sức để người lính giữ được mạng sống. Vậy là đủ.”



