CHÀNG TRAI MƯỜI SÁU TUỔI
Khi nhắc lại tuổi mười sáu của mình, ông Nguyễn Văn Nhuận thường mỉm cười rồi trầm ngâm rất lâu. Đó là cái tuổi mà nhiều bạn bè cùng trang lứa còn ngồi trên ghế nhà trường, còn mang trong mình những ước mơ rất đỗi bình dị về tương lai. Riêng ông, tuổi mười sáu lại gắn với một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời: tình nguyện khoác áo lính.
Ông sinh năm 1961 tại xóm Phúc Thọ, trong một giai đoạn đất nước vừa trải qua chiến tranh nhưng vẫn chưa thực sự được bình yên. Sau ngày thống nhất, tình hình ở biên giới Tây Nam diễn biến ngày càng căng thẳng. Những thông tin về các vụ xâm nhập, tàn sát của lực lượng Khmer Đỏ liên tục được truyền về. Không khí trong các làng quê vẫn luôn hướng về những người lính đang ngày đêm bảo vệ Tổ quốc.
Là một thanh niên lớn lên trong hoàn cảnh ấy, ông sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với đất nước. Trong suy nghĩ của chàng trai mười sáu tuổi khi đó, được trở thành người lính là niềm tự hào lớn lao. Đó không chỉ là thực hiện nghĩa vụ của một công dân, mà còn là cơ hội để góp phần bảo vệ cuộc sống bình yên mà biết bao thế hệ đã phải đánh đổi bằng máu và nước mắt.
Ông kể rằng, khi ấy quy định của quân đội là thanh niên đủ mười tám tuổi mới được trực tiếp ra chiến trường. Vì vậy, dù rất tha thiết được nhập ngũ, ông vẫn phải chờ đợi và trải qua thời gian học tập, rèn luyện trước khi chính thức bước vào cuộc đời quân ngũ.
Khoảng thời gian ấy không làm ý chí của ông giảm đi.
Ngược lại, nó càng thôi thúc ông chuẩn bị tốt hơn cho ngày được đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ông luôn tâm niệm rằng, muốn trở thành một người lính thực thụ thì trước hết phải rèn luyện bản lĩnh, sức khỏe và tinh thần kỷ luật. Bởi chiến trường không dành cho sự nôn nóng hay bồng bột, mà đòi hỏi lòng dũng cảm đi cùng với ý chí và trách nhiệm.
Sau khi hoàn thành chương trình huấn luyện, ông chính thức được biên chế vào đơn vị bộ binh. Đó là lực lượng trực tiếp chiến đấu ở tuyến đầu, nơi người lính phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất của chiến tranh.
Ông từng chia sẻ rằng, trong số những thanh niên cùng quê nhập ngũ năm ấy, nhiều người được phân công làm công tác thông tin, vận tải, quân nhu hoặc hậu cần. Mỗi vị trí đều có vai trò quan trọng đối với quân đội. Riêng ông được giao nhiệm vụ trực tiếp cầm súng chiến đấu.
Ông không xem đó là điều đặc biệt.
Cũng không nghĩ mình can đảm hơn người khác.
Theo ông, mỗi người lính đều có nhiệm vụ riêng, và đã nhận nhiệm vụ thì phải hoàn thành bằng tất cả tinh thần trách nhiệm.
Chính từ những ngày đầu ấy, ông bắt đầu hiểu thế nào là cuộc sống của người lính. Đó là những tháng ngày rèn luyện nghiêm khắc, học cách sử dụng vũ khí, học chiến thuật, học cách hành quân, học cách vượt qua gian khổ và trên hết là học cách đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân.
Ông kể rằng, người lính không chỉ được rèn luyện về thể lực mà còn được giáo dục về lý tưởng. Mỗi bài học đều giúp ông hiểu rõ hơn vì sao mình cầm súng, vì sao phải sẵn sàng nhận nhiệm vụ ở những nơi gian khổ nhất và vì sao người lính Quân đội nhân dân Việt Nam luôn chiến đấu vì Nhân dân, vì độc lập và chủ quyền của Tổ quốc.
Nhìn lại chặng đường ấy, ông cho rằng tuổi mười sáu của mình có thể khác với nhiều người, nhưng ông chưa bao giờ cảm thấy tiếc nuối. Chính những năm tháng tuổi trẻ đã hun đúc trong ông ý chí kiên cường, tinh thần kỷ luật và trách nhiệm của một người lính. Những phẩm chất ấy không chỉ theo ông suốt những năm tháng chiến đấu trên chiến trường Campuchia, mà còn trở thành hành trang quý giá trong cuộc sống sau này.
Mỗi khi gặp gỡ các bạn trẻ, ông thường kể về tuổi mười sáu của mình không phải để nói về sự hy sinh, mà để nhắc nhở rằng mỗi thế hệ đều có sứ mệnh riêng. Nếu thế hệ của ông đã trưởng thành trong khói lửa chiến tranh, thì thế hệ hôm nay được trưởng thành trong hòa bình, với điều kiện học tập và tiếp cận khoa học, công nghệ hiện đại.
Theo ông, điều quan trọng nhất không phải là mỗi người sống trong hoàn cảnh nào, mà là biết sống sao cho xứng đáng với tuổi trẻ của mình. Dám ước mơ, dám phấn đấu, không ngừng học tập, rèn luyện và luôn đặt lợi ích của đất nước, của cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân – đó chính là cách để tiếp nối tinh thần của những người lính năm xưa.
Đối với ông Nguyễn Văn Nhuận, tuổi mười sáu không chỉ là dấu mốc của một đời người. Đó còn là điểm khởi đầu của một hành trình cống hiến, một hành trình mà ông đã bước đi bằng tất cả niềm tin, lòng yêu nước và trách nhiệm của tuổi trẻ đối với Tổ quốc.



