CHÀNG TRAI THÁI BÌNH ĐẠP XE THỒ VƯỢT PHA ĐIN
Câu chuyện về một chàng trai Thái Bình tham gia đoàn dân công đạp xe thồ vượt đèo Pha Đin, chở hàng trăm kilôgam lương thực, đạn dược lên chiến trường Điện Biên Phủ bằng sức người và ý chí.
Đèo Pha Đin không chỉ là con dốc giữa núi rừng Tây Bắc. Với những người dân công năm ấy, nó là ranh giới giữa chịu đựng và gục ngã. Và trong đoàn người lầm lũi đẩy xe thồ vượt đèo, có một chàng trai quê lúa Thái Bình mang tên Phạm Văn Sáng.
1. Từ cánh đồng lúa đến con đèo lịch sử
Sáng rời quê khi mới ngoài hai mươi. Ở nhà, anh quen đạp xe trên con đường làng phẳng lặng. Lên Tây Bắc, chiếc xe thồ của anh chất nặng gạo, muối, đạn – có chuyến lên tới hai trăm kilôgam.
Nhìn con dốc dựng đứng, Sáng nuốt nước bọt. Nhưng anh nói với mình:
“Không đẩy thì bộ đội đói.”
2. Đẩy xe bằng lưng và bằng ý chí
Đèo Pha Đin quanh co, đá lở, sương mù dày đặc. Xe không đạp, chỉ đẩy. Người nghiêng về phía trước, lưng còng như sắp gãy.
Có đoạn, bánh xe trượt, Sáng ngã dúi dụi, đầu gối bật máu. Anh cắn răng đứng dậy, chèn đá vào bánh, rồi lại đẩy tiếp.
Đêm xuống, sương lạnh cắt da. Mồ hôi ướt lưng áo rồi lạnh ngắt. Nhưng đoàn xe không dừng.
3. Khi người ngã, xe không được đổ
Một dân công trong đoàn kiệt sức, ngã gục. Sáng và mấy người khác chia bớt hàng, gánh thêm cho bạn.
Anh nói:
“Xe này lên được thì trận này thắng.”
Có chuyến, máy bay địch quần thảo. Cả đoàn ép sát sườn núi, lấy thân người che hàng. Bom nổ xa, đá lăn ầm ầm, nhưng xe thồ vẫn còn nguyên.
4. Qua đèo – qua cả tuổi trẻ
Khi chiến dịch kết thúc, Sáng trở về quê. Người gầy rộc, vai lệch hẳn sang một bên.
Nhưng mỗi lần nhắc đến Pha Đin, anh cười:
“Đời tôi có một con đèo, vượt được rồi thì không sợ gì nữa.”



