Bài viết

Chàng trai tuổi đôi mươi lên đường

Chàng trai tuổi đôi mươi lên đường

An Giang24/08/2026Đỗ Thanh Sơn (Đức Lập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chàng trai tuổi đôi mươi lên đường

Nguyễn Chung Bình sinh năm 1963.

Năm 1982, khi vừa hoàn thành chương trình phổ thông, chàng trai trẻ tình nguyện nhập ngũ.

Tuổi đôi mươi là tuổi của những ước mơ.

Có người muốn học tiếp.

Có người muốn đi làm.

Có người muốn lập gia đình.

Nhưng với Bình, trước mắt lúc ấy là màu xanh quân phục và một hành trình mới.

Sau thời gian huấn luyện, ông cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia.

Những năm 1983–1985 là quãng thời gian gian khổ.

Xa quê, xa cha mẹ, xa những người thân yêu, người lính chỉ có thể động viên nhau bằng những điều rất giản dị.

Một bữa cơm.

Một câu chuyện quê nhà.

Một lời hỏi thăm đồng đội.

Rồi một lần làm nhiệm vụ, ông bị thương.

Tuổi trẻ của ông từ đó mang thêm một dấu ấn không thể xóa.

Sau khi điều trị, ông trở về địa phương.

Nhưng ông không chọn cách buông xuôi.

Ông tiếp tục học tập, lập gia đình, tự học nghề và lao động để chăm lo cuộc sống.

Thương tật không ngăn ông sống một cuộc đời có ích.

Ông tham gia Hội Cựu chiến binh và tiếp tục đóng góp cho cộng đồng.

Nhìn lại, ông không kể về mình như một người đặc biệt.

Ông chỉ nói về những năm tháng của một người lính.

Nhưng chính sự giản dị ấy khiến câu chuyện trở nên đáng quý.

Bởi một thế hệ đã từng gác lại những ước mơ riêng để hoàn thành nhiệm vụ.

Điều đáng nhớ nhất:
Một người có thể mang thương tích từ chiến tranh, nhưng không nhất thiết phải để hoàn cảnh quyết định cuộc đời mình.

Người lính năm xưa đã tiếp tục sống, lao động và cống hiến trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn