CHÂU VĂN LIÊM: BẢN HÙNG CA CỦA MỘT TÂM HỒN TRƯỜNG TỒN
CHÂU VĂN LIÊM: BẢN HÙNG CA CỦA MỘT TÂM HỒN TRƯỜNG TỒN
CHÂU VĂN LIÊM: BẢN HÙNG CA CỦA MỘT TÂM HỒN TRƯỜNG TỒN
Lịch sử dân tộc không chỉ được bện kết từ những chiến công hiển hách, mà còn được viết nên bằng sự hy sinh lặng thầm và cao cả của những con người đã sớm nhìn thấy ánh bình minh ngay trong đêm tối của nô lệ. Đồng chí Châu Văn Liêm – người con ưu tú của quê hương Ô Môn, Cần Thơ – chính là một trong những ngôi sao sáng rực rỡ nhất, một hạt giống đỏ đã kiên cường nảy mầm để khai mở con đường độc lập, tự do cho Tổ quốc Việt Nam.
Sinh ra vào ngày 29 tháng 6 năm 1902 tại ấp Rạch Tra, xã Thới Thạnh, quận Ô Môn, Châu Văn Liêm sớm thừa hưởng cái chất hào sảng, trọng nghĩa khinh tài của vùng đất Nam Bộ. Được nuôi dưỡng trong một gia đình có truyền thống giáo dục và y học cổ truyền, ông không chỉ học chữ mà còn học cách yêu thương con người từ những điều bình dị nhất. Khi bước chân vào trường Sư phạm Đông Dương tại Sài Gòn, thay vì chọn sự nghiệp ổn định dưới chế độ thực dân, tâm hồn vốn đầy trắc ẩn của ông đã bị lay động bởi nỗi đau của đồng bào. Châu Văn Liêm hiểu rằng, tri thức nếu không gắn liền với vận mệnh dân tộc thì chỉ là những con chữ vô hồn.
Từ một thầy giáo mang trong mình khát vọng canh tân giáo dục, ông đã chuyển mình thành một chiến sĩ cách mạng kiên trung. Trên bục giảng Long Xuyên, ông gieo vào lòng học trò tinh thần dân chủ và lòng tự hào dân tộc. Khi bị đẩy về trường Chợ Thủ, ông biến nơi lưu đày ấy thành trung tâm liên lạc, biến tiệm thuốc "Việt Hưng Đường" thành trạm trung chuyển những tư tưởng cách mạng. Cuộc đời ông là minh chứng rõ nhất cho tinh thần "đâu có áp bức, đó có đấu tranh".
Tầm vóc của Châu Văn Liêm không chỉ dừng lại ở phạm vi địa phương mà vươn tầm dân tộc khi ông trở thành một trong những người sáng lập An Nam Cộng sản Đảng và tham gia Hội nghị hợp nhất tại Hương Cảng đầu năm 1930. Đứng trong hàng ngũ bảy người đầu tiên tạo dựng nên Đảng Cộng sản Việt Nam, ông đã gánh vác sứ mệnh Bí thư Liên tỉnh ủy Chợ Lớn – Gia Định với tất cả sự mẫn tuệ và nhiệt huyết. Đối với ông, Đảng không chỉ là tổ chức, đó là con đường, là lý tưởng, là khát vọng mà ông đã nguyện thề hy sinh cả đời mình để bảo vệ.
Ngày 4 tháng 6 năm 1930 tại Đức Hòa đã trở thành khoảnh khắc tạc vào lịch sử. Khi hàng ngàn nông dân – những người con của ruộng đồng – kéo về dinh quận trưởng đòi quyền sống, Châu Văn Liêm đã đứng ở vị trí đầu sóng ngọn gió. Đối diện với nòng súng đen ngòm của cảnh sát thực dân, ông không hề run sợ. Lời hô vang "Đừng sợ chết, chục này còn chục khác, trăm này còn trăm khác!" chính là lời thách thức đanh thép nhất của một dân tộc không bao giờ cúi đầu. Viên đạn tàn bạo của kẻ thù đã lấy đi sinh mạng của người chiến sĩ khi ông vừa tròn 28 tuổi, nhưng nó đã làm cho tinh thần ấy trở thành bất tử.
Nhìn lại hành trình 28 năm của Châu Văn Liêm, ta thấy một cuộc đời rực rỡ như nắng ban mai. Ông nằm xuống khi tuổi trẻ vẫn đang độ đầy hoài bão, để lại cho thế hệ sau một di sản tinh thần vô giá: đó là lòng yêu nước không tính toán, là sự dấn thân không vị kỷ. Tên tuổi của ông vẫn sống mãi trong từng tấc đất quê hương, là ngọn lửa thiêng soi đường cho thế hệ trẻ Việt Nam. Ngày nay, nhìn lại cuộc đời Châu Văn Liêm, chúng ta không chỉ thấy nỗi xót xa vì một tài năng sớm mất, mà hơn hết, ta thấy được nguồn cảm hứng bất tận để tiếp tục vững bước trên con đường xây dựng đất nước, xứng đáng với những gì mà người anh hùng đất Ô Môn đã dày công vun đắp.



