Che mưa cho người lạ
Che mưa cho người lạ
Một hôm mưa lớn, có người lạ ghé làng.
Ông Khánh đưa họ vào nhà trú.
Đốt lửa, pha trà, hỏi han ân cần.
Người lạ cảm động rơi nước mắt.
Ông chỉ cười: “Ở đâu cũng là người”.
Câu nói giản dị mà sâu sắc.
Sau này, người ấy quay lại cảm ơn.
Mang theo cả tấm lòng biết ơn.
Ông không nhớ tên họ.
Chỉ nhớ đã giúp một người. Đó là đủ.



