Chén cơm nguội cuối ngày
Đêm xuống, bếp dã chiến tắt lửa. Anh Lộc đi gác về muộn, cơm đã nguội. Trong nồi chỉ còn một chén cơm dính đáy.
Anh bưng lên ăn, vừa ăn vừa cười: “Cơm nguội mà ngon.” Đồng đội nhìn anh, ái ngại.
Một chiến sĩ trẻ chia cho anh miếng cá khô. Anh Lộc lắc đầu: “Mày ăn đi, mày còn lớn.” Nhưng người kia vẫn đặt vào bát anh.
Anh Lộc ăn chén cơm nguội, cảm thấy ấm lòng hơn no bụng. Anh nói: “Cơm nguội không làm tao buồn, tình đồng đội mới làm tao mạnh.”
Sau hòa bình, anh Lộc kể cho con nghe về chén cơm nguội cuối ngày. Con hỏi: “Ba có khổ không?”
Anh đáp: “Khổ, nhưng không cô đơn.” Chén cơm nguội ấy là kỷ niệm về sự sẻ chia, về những ngày không đủ ăn nhưng đủ tình.



