CHỈ CÓ TRUNG ĐOÀN 2
Đoạn trích kể về việc Trung đoàn 2 nhận lệnh khẩn quay lại giải cứu quận lỵ Hoài Ân khi quân địch bất ngờ đánh chiếm các cao điểm trọng yếu. Với tinh thần quyết tâm bảo vệ "đất thánh", đơn vị đã hành quân cấp tốc trong đêm. Tuy nhiên, chỉ cần nghe danh tiếng Trung đoàn 2 quay lại qua điện đàm, quân địch đã hoảng sợ tháo chạy, giúp ta giữ vững quận lỵ mà không cần giao tranh lớn.
ực). Lúc đó, Trung đoàn 2 đang phòng ngự ở huyện Hoài Ân thì được lệnh giao toàn bộ khu vực phòng thủ cho Trung đoàn 21 để hành quân ra Bắc huyện Hoài Nhơn, đánh chiếm Tam Quan và cửa biển Trường Xuân. Ai cũng vui mừng vì biết đây là cơ hội để mở rộng vùng căn cứ địa cách mạng. Nhưng đơn vị vừa hành quân tới xã Ân Tín, chuẩn bị vượt sông An Lão thì nhận điện khẩn của Sư đoàn: Trung đoàn 2 quay lại bảo vệ quận Hoài Ân.
Thì ra, bọn địch cũng có ý định chiếm lại quận lỵ Hoài Ân trước khi ký hiệp định Pari. Chúng bí mật dùng Trung đoàn 40 đổ quân lên dãy núi Đất Sét, phía tây bắc quận lỵ Hoài Ân, vượt sông Kim Sơn đánh chiếm Truông Sỏi, phát triển sang núi Một, sát nách phía tây quận lỵ. Bị đánh bất ngờ, Trung đoàn 21 chốt giữ tại các điểm cao này bị bật. Nguy cơ địch chiếm quận lỵ từ phía sau đã hiển hiện trước mắt.
Tôi đang chủ trì hội ý cán bộ triển khai kế hoạch đánh chiếm Tam Quan thì có điện cấp trên cần gặp chính ủy Trung đoàn. Tạm dừng cuộc hội ý, tôi cầm máy. Từ đầu dây bên kia, đồng chí Nguyễn Chánh (Bình), phó Tư lệnh Quân khu V đi trực tiếp chỉ huy Sư đoàn 3, chậm rãi nói từng lời với vẻ nghiêm trọng: “Địch đã chiếm đồi 75, Truông Sỏi, đang triển khai đánh núi Một, đe dọa mất quận lỵ Hoài Ân. Thực lực của Trung đoàn 21 không thể khôi phục được tình hình. Trung đoàn 2 là đơn vị chủ công, có truyền thống. Chỉ có Trung đoàn 2 về đánh mới giữ được Hoài Ân. Quân khu tin tưởng vào các đồng chí.”
Nghe trên thông báo địch, tôi biết tình thế đã nguy cấp đối với quận lỵ Hoài Ân nên nhiệm vụ của trung đoàn là nặng nề. Nhưng tôi thực sự cảm động, chen lẫn tự hào vì được cấp trên đánh giá tin cậy. Không thể chần chừ, tôi truyền đạt ngay ý kiến (coi như mệnh lệnh) của đồng chí Nguyễn Chánh và biến cuộc hội ý thành cuộc triển khai nhiệm vụ tác chiến. Đồng chí Trung đoàn trưởng (Lê Trọng Sủng) chỉ huy Tiểu đoàn 2 cấp tốc hành quân về quận lỵ đón đánh địch từ phía Tây. Tôi (chính ủy) và Trung đoàn phó Nguyễn Hữu Quang, chỉ huy Tiểu đoàn 1 tập kích địch ở đồi 75 và Truông Sỏi. Tiểu đoàn 3 nhanh chóng về giữ núi Một và làm lực lượng dự bị.
Do đã đổ máu, hy sinh nhiều để bảo vệ “đất thánh Hoài Ân” nên cán bộ, chiến sỹ Trung đoàn khi nghe địch sắp chiếm lại quận lỵ và Trung đoàn có nhiệm vụ đánh địch để bảo vệ Hoài Ân, mọi người đều xúc động thực sự. Ai cũng tràn đầy quyết tâm diệt địch. Bộ đội hành quân suốt đêm và khoảng 1 giờ sáng đã tới mục tiêu quy định. Trung đoàn sắp ra lệnh nổ súng thì trinh sát từ các trận địa đều báo cáo địch có hiện tượng rút chạy. Tôi ra lệnh bộ đội xông vào nhưng các trận địa đã trống không. Tiểu đoàn 2 đón lõng nhưng không đúng nơi địch rút, thành ra chỉ bắn “vuốt đuôi” xua chúng chạy nhanh hơn.
Sau này được cấp trên thông báo, do địch phát hiện qua điện đàm máy 2W của ta rằng Trung đoàn 2 sẽ quay lại Hoài Ân nên chúng không dám trụ lại những nơi đã chiếm, càng không dám đánh vào quận lỵ. Sư đoàn và Trung đoàn trải qua những giờ phút căng thẳng đến nghẹt thở. Và chúng tôi, những người lính của Trung đoàn 2 chủ công có chút tự hào bởi danh tiếng của mình đã làm cho kẻ thù phải khiếp sợ.


