Chị Đặng Thùy Trâm
Có những cuốn sách không chỉ để đọc, mà để soi rọi lại tâm hồn mình. "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" chính là một bản trường ca bất tử về tuổi trẻ, lý tưởng và tình yêu giữa mưa bom bão đạn.
Đọc những dòng nhật ký của chị, mình không chỉ thấy một người bác sĩ dũng cảm, mà còn thấy một tâm hồn thiếu nữ Hà Nội đầy nhạy cảm và lãng mạn. Giữa chiến trường Quảng Ngãi khốc liệt, nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh như sợi tóc, chị vẫn viết về những nhành hoa thạch thảo, về nỗi nhớ mẹ da diết và những rung động chân thành nhất.
Điều làm mình xúc động nhất chính là lý tưởng sống của chị. Là một trí thức trẻ, chị có thể chọn một cuộc sống bình yên hơn, nhưng chị đã dấn thân vào nơi gian khổ nhất. Với chị, hạnh phúc không phải là sự hưởng thụ cá nhân, mà là được cống hiến cho Tổ quốc, được cứu sống đồng đội. Những dòng chữ "Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận..." không còn là khẩu hiệu, mà là kim chỉ nam cho mỗi bước chân chị đi qua.
"Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố". Đây có lẽ là câu nói nổi tiếng nhất của chị. Nó cho thấy một bản lĩnh kiên cường, không chỉ là sự dũng cảm đối mặt với súng đạn mà là thái độ sống chủ động, quyết liệt trước mọi nghịch cảnh.
Hình ảnh chị Đặng Thùy Trâm ngã xuống khi tay vẫn cầm súng chiến đấu để bảo vệ thương binh là một biểu tượng rạng ngời của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Chị qua đời ở tuổi 28 – độ tuổi đẹp nhất của đời người – nhưng tinh thần và ngọn lửa nhiệt huyết ấy vẫn mãi mãi cháy sáng trong lòng các thế hệ thanh niên Việt Nam.
Gấp cuốn sách lại, mình tự hỏi bản thân: "Nếu ở trong hoàn cảnh ấy, mình có đủ can đảm như chị?". Chị Đặng Thùy Trâm đã dạy chúng ta rằng: Dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người vẫn phải sống tử tế, yêu thương và không bao giờ được từ bỏ khát vọng hòa bình.
“Có một người con gái tuổi hai mươi
Đã nằm lại trên mảnh đất quê hương
Máu thắm đỏ từng trang nhật kí
Chị đã ra đi, cả đất nước nghiêng mình”
Chiến tranh tuy đã lùi xa, những đau thương, mất mát của quân và dân ta trong chiến tranh có thể sẽ phai nhòa, nhưng lý tưởng sống, ý thức giác ngộ và cống hiến của thế hệ thanh niên một thời khói lửa được lưu lại trong cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” - đại diện cho thế hệ thanh niên lúc bấy giờ vẫn mãi ngời sáng, là ánh dương tiếp tục soi rọi lý tưởng cách mạng cho thế hệ thanh niên ngày nay


