Chỉ đạo chiến tranh du kích miền Nam
Trong kháng chiến chống Mỹ, chiến tranh du kích ở miền Nam được chỉ đạo như một bộ phận quan trọng của chiến lược chiến tranh nhân dân, dưới sự lãnh đạo của Trung ương Đảng và sự chi viện từ miền Bắc, nơi Hồ Chí Minh giữ vai trò định hướng chiến lược và Quân đội Nhân dân Việt Nam tham gia xây dựng lực lượng và hậu phương.
Chiến tranh du kích ở miền Nam được tổ chức theo nguyên tắc bám dân, bám đất, bám địch, lấy địa bàn nông thôn làm trung tâm. Lực lượng du kích kết hợp với bộ đội địa phương và sau này là các đơn vị chủ lực, tạo thành thế trận nhiều tầng, vừa phân tán vừa liên kết, khiến đối phương khó kiểm soát toàn bộ lãnh thổ.
Về chỉ đạo chiến lược, trọng tâm là phát triển phong trào vũ trang song song với đấu tranh chính trị. Ở nông thôn, du kích tiến hành đánh nhỏ, đánh lẻ, phá giao thông, tập kích đồn bốt; trong khi quần chúng tham gia đấu tranh chính trị, chống kiểm soát và xây dựng cơ sở cách mạng. Sự kết hợp này làm suy yếu dần bộ máy kiểm soát của đối phương từ bên trong.
Miền Bắc giữ vai trò chi viện quan trọng về cán bộ, vũ khí và huấn luyện. Quân đội Nhân dân Việt Nam từng bước xây dựng lực lượng tại chỗ và tăng cường các đơn vị cơ động để hỗ trợ chiến tranh du kích khi điều kiện cho phép, đặc biệt trong các giai đoạn chiến tranh phát triển lên quy mô lớn hơn.
Võ Nguyên Giáp và Bộ Quốc phòng nhấn mạnh sự phối hợp giữa ba thứ quân (chủ lực, địa phương, du kích) nhằm tạo sức mạnh tổng hợp, trong đó du kích giữ vai trò nền tảng, bám địa bàn và tiêu hao sinh lực đối phương lâu dài.
Chiến tranh du kích miền Nam vì vậy không chỉ là hình thức tác chiến nhỏ lẻ, mà là một bộ phận có tổ chức trong chiến lược tổng thể, giúp duy trì thế trận kháng chiến lâu dài và tạo điều kiện cho các bước phát triển lên chiến tranh quy mô lớn trong những giai đoạn sau.



